Monday, 29/10/2018 - 08:00:09

Một ông chữa được vết thương do rắn cắn nhờ thuốc gia truyền

Ông Định bắt rắn hổ mang bằng tay không. (Dân Việt)

LẠNG SƠN - Nhờ nghề bắt rắn, ông Triệu Văn Định, người sắc tộc Nùng ở thôn Na Hoa, xã Hồ Sơn huyện Hữu Lũng được người dân quanh vùng gọi là “thần” rắn bởi không chỉ có biệt tài bắt rắn rất nhanh, ông còn có bí quyết tự cứu mình mỗi khi bị rắn cắn.

Ông nói với báo Dân Việt, "Rắn có nhiều loại, những loại hiền lành như rắn ráo, rắn nước thì bắt đơn giản lắm, chỉ cần dùng tay không cũng bắt dễ dàng, nhưng với những loại rắn tử thần thì phải cẩn thận hơn nhiều.”

Ông cho biết bí quyết bắt rắn, “Ngoài khả năng nhanh gọn, khi bắt các loại rắn hổ mang, nhất là rắn hổ mang chúa thì tôi phải thoa một ít thuốc gia truyền vào tay. Thuốc này có tác dụng khiến rắn bị say hoặc ngất nên thân mềm, đầu không ngóc lên được, lúc đó mình chỉ việc tóm đầu chúng.”


Ông Định có thể chữa rắn cắn nhờ bài thuốc gia truyền. (Dân Việt)

Loại thuốc mà ông Định nói tới là bí kíp riêng, được truyền lại từ thời ông bà, được chế từ các loại thảo mộc, phối trộn theo công thức riêng.

Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng dễ dàng tiếp cận sát đầu rắn, có những loại phun nọc độc từ khoảng cách tới 2 mét, thì lại phải dùng thêm nhiều dụng cụ khác.

Ngoài loại thuốc khiến rắn yếu đi, dễ bắt hơn, ông Định còn có thuốc trị rắn cắn.
“Loại thuốc của tôi dùng ngay sau khi bị cắn, thuốc có tác dụng chế ngự chất độc, không cho chất độc lan ra khắp cơ thể. Thế nhưng thuốc chỉ có tác dụng nhất định trong thời gian ngắn và với những loại rắn nọc độc không quá mạnh. Thuốc có thể ngăn chất độc nhưng vùng da đã tiếp xúc với nọc độc của rắn thì vẫn bị thâm đen, thậm chí hoại tử,” ông Định giải thích.

“Riêng những loại rắn nào cắn mà không chịu nhả, thân rắn xoắn lại như dây thừng thì không thuốc nào chữa nổi, những trường hợp này thường chết rất nhanh,” ông Định lý giải. “Lượng chất độc trong một con rắn có thể giết chết mấy chục người, nếu nó đã xoắn thân nghĩa là đang phóng hết chất độc rồi thì khi đó lượng độc tố cực lớn sẽ lan truyền nhanh chóng khắp cơ thể người, chết ngay lập tức.”

Ông còn cho biết thêm, “Cùng một con rắn nhưng thời điểm tiết nọc độc lại khác nhau. Nếu trước khi cắn người nó đã cắn hoặc nuốt con vật khác thì lượng độc tố sẽ giảm bớt, nhưng nếu rắn đói thì chúng trở nên vô cùng hung dữ và sẵn sàng tấn công lại khi bị đánh động.”

Sau khi bắt được rắn, thông thường ông được chủ nhà sẽ tặng quà thay tiền công. Với những loại rắn rẻ tiền hoặc nhỏ, giá trị không cao thì ông Định mang về nhà... làm thịt.

Dù có nhiều năm kinh nghiệm bắt loài vật nguy hiểm, nhưng ông Định không xem đó là nghề, vì “nó quá nguy hiểm để coi là một nghề mưu sinh.”

“Ngày xưa nghèo đói, rắn lại nhiều, cứ mùa nước lũ đến hoặc tháng 3 âm lịch, sau tiết Thanh Minh tôi lại vác theo đồ nghề đi bắt rắn. Khi đó hiếm người bắt nên tôi cũng có thêm thu nhập từ nghề này, chứ giờ rắn ít rồi lại là công việc nhiều rủi ro nên chỉ tìm bắt rắn khi có người nhờ hoặc quá cần. Gia đình tôi sinh sống bằng nghề nông là chính.”

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp