Sunday, 26/11/2017 - 02:18:20

Con nuôi ở Pháp về VN tìm mẹ


Bianco gặp chị chiều thứ Năm, 23/11. (BPN/ Pháp Luật)


SÀI GÒN - Cả hai anh em đều làm con nuôi và ở cùng một thành phố bên Pháp, nhưng không hề biết nhau. Nay họ lần lượt trở về Việt Nam tìm mẹ và hội ngộ với người thân trong nước mắt. Sau khi về Việt Nam trong hai chuyến đi khác nhau cách nhau cả tháng, hai anh em sẽ gặp nhau ở bên Pháp.

Trong mấy ngày qua, theo tin của báo Pháp Luật tại Sài Gòn, trên mạng xã hội Facebook đã có hàng ngàn người chia sẻ thông báo của một người giúp tìm mẹ ruột cho anh Paul Capo Bianco, 23 tuổi, có tên Việt là Nguyễn Việt Nam. Anh Bianco là người Pháp gốc Việt, đã rời khỏi vòng tay mẹ từ lúc mới lọt lòng.

Theo giấy khai sinh tại Bệnh Viện Từ Dũ thì Bianco sinh ngày 17 tháng Hai, 1994 và chỉ hai ngày sau thì người mẹ (tên NTTP, sinh năm 1966, lúc đó 28 tuổi) đã gửi con tại cô nhi viện Mầm Non 2, phường Tam Bình, quận Thủ Đức.


Bianco, bên trái, gặp cha là ông Lương Hùng Tuấn và anh cả lớn hơn hai tuổi. (BPN/ Pháp Luật)

Hai tháng sau, ngày 12 tháng Tư, 1994, một cặp vợ chồng người Pháp hiếm muộn đến Việt Nam du lịch. Khi vào cô nhi viện làm từ thiện, thấy cậu bé kháu khỉnh, họ đã làm thủ tục xin nhận con nuôi và sau đó đưa cậu bé về Marseille.

Theo người hàng xóm của gia đình ở Pháp, từ lúc lên 10 tuổi, nhận thấy sự khác biệt về hình dạng của mình với cha mẹ và mọi người xung quanh, Bianco đã thắc mắc rồi hỏi cha mẹ cho bằng được về gốc gác của mình. Thế rồi cha mẹ nuôi của Bianco buộc phải nói ra sự thật.

Một lần, sau khi học xong trung học, chàng trai này đã tâm sự với người hàng xóm rằng tận sâu trong tim cậu luôn hy vọng được chạm tay vào khuôn mặt của mẹ để được nghe hơi ấm của vòng tay ôm.
Hai tháng trước, mẹ nuôi của Bianco bị bệnh nặng, biết không qua khỏi, bà đã đưa hết giấy tờ gồm giấy cho con, giấy chứng sinh để giúp Bianco có cơ sở về quê hương tìm mẹ ruột.

Từ khi biết tên tuổi người mẹ và địa chỉ ở xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh, Bình Thuận, Bianco luôn mong được có ngày về lại quê hương tìm mẹ ruột.


Thomas cùng bạn gái người Pháp gặp người thân tại xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh, Bình Thuận gần một tháng trước. (BPN/ Pháp Luật)

Không lâu sau, người mẹ nuôi của Bianco qua đời. Khi mẹ nuôi mất, Bianco càng thấy thiếu thốn tình thương vô cùng. Rồi anh quyết định phải đến Việt Nam để tìm mẹ ruột.

Chiều thứ Ba ngày 21 tháng 11 vừa qua, Bianco cùng bạn gái người Pháp mang những tài liệu, hồ sơ về gốc gác của mình mang tên Nguyễn Việt Nam bay về Sài Gòn.

Sáng thứ Năm, sau khi nhận những lời khích lệ từ Facebook, Bianco đã tức tốc đến Biên Hòa gặp cha ruột là ông Lương Hùng Tuấn và anh cả lớn hơn hai tuổi. Bianco không thể nói tiếng Việt.

Không nhà, không cửa, ông Tuấn và con trai nhiều năm qua phải sống lây lất bằng nghề phụ hồ ở Đồng Nai. Mấy hôm trước, ông Tuấn bị tai nạn và được con trai đưa vào bệnh viện Đồng Nai điều trị. Tuy nhiên, khi vết thương chưa lành, ông Tuấn và con trai đã phải ra đường gần đó để lao động kiếm sống.

Hai cha con và anh em đã đoàn tụ tại một quán nước ven đường, cạnh bệnh viện. Suốt buổi hội ngộ, ông Tuấn liên tục quàng đôi tay ốm nhách, chai sần lên vai con trai rồi gục đầu khóc. Ông đã khóc vì hối hận, từng bỏ rơi con lúc mới sanh.

Còn Bianco thì mắt đỏ hoe. Rồi anh cùng lên xe đến Suối Kiết để gặp mẹ. Thanh niên này đâu biết rằng người mẹ đã mất vì bạo bệnh cách nay bốn năm.

Vừa bước vào nhà, thấy di ảnh người đàn bà, Bianco đã có linh cảm điều không lành. Anh đã khóc khi biết mẹ ruột mình không còn nữa. Rồi anh ôm chặt chị ruột ở gần đó khóc như đứa trẻ. Bianco đâu ngờ giây phút trùng phùng gặp lại sau 23 năm với mẹ không phải bằng hình hài, bằng xương bằng thịt mà chỉ là tấm di ảnh trong căn nhà xiêu vẹo. Bianco đã thắp nhang vái lạy mẹ mình.

Cuộc đời của bà Phương, mẹ của anh Bianco, là cuộc đời truân chuyên, đa đoan và đầy nước mắt.
Sinh được hai con, ông Tuấn và bà Phương bồng bế các con vào Sài Gòn mưu sinh bằng nghề bán vé số. Thuê một căn phòng trọ nhỏ xíu ở quận Bình Thạnh, mỗi sáng mỗi người dắt một đứa con đi khắp hang cùng ngõ hẻm để kiếm sống.

Rồi bà Phương có bầu, khi sinh ra Bianco, biết không thể nào nuôi nổi, bà đành rứt ruột cho đứa con trai khôi ngô còn đỏ hỏn khi nó chỉ mới hai ngày tuổi. Sau đó, vợ chồng họ dắt díu nhau về quê và phải nói dối là đứa trẻ sơ sinh đã mất để tránh dị nghị và bị người đời nguyền rủa.

Tất cả chẳng qua vì hoàn cảnh bà quá nghèo khổ, bà không biết chọn lựa con đường nào khác.
Gần hai năm sau, bà Phương lại một lần nữa cùng chồng vào Sài Gòn. Lần này, vì đã quá khánh kiệt nên họ đành ngửa tay đi ăn xin khắp nơi.

Đầu năm 1996, bà Phương chuyển dạ, người chồng đã đưa vợ đến Từ Dũ và sinh được một bé trai kháu khỉnh. Lần này, cũng sau hai ngày, bà Phương một lần nữa gửi đứa con sơ sinh vào cô nhi viện Tam Bình.
Và lạ lùng thay, vài tháng sau, đứa trẻ này cũng được một cặp vợ chồng người Pháp nhận nuôi và đặt tên là Thomas. Anh Thomas cũng đã tìm ra mẹ ruột như trường hợp của Bianco.

Sống với nhau thêm một thời gian nữa, bà Phương và ông Tuấn chia tay. Sau đó bà Phương đi bước nữa với ông G. tại xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh. Đến năm 2012 thì bà qua đời do bạo bệnh. Ông G. đã lập bàn thờ để di ảnh vợ và rồi đón tiếp đứa con trai lưu lạc của vợ trong tuần qua.
*
Gần một tháng trước, Thomas cùng với bạn gái đã bay về Việt Nam thăm mẹ. Cũng giống người anh Bianco, Thomas đã khóc khi biết mẹ mình đã mất vì bạo bệnh bốn năm trước đó.

Thực hiện mơ ước từ đáy lòng của đứa con xa mẹ 21 năm qua, khi thắp nhang cho mẹ, Thomas đã ôm chặt tấm di ảnh như không muốn rời xa mẹ. Những người chứng kiến cũng xúc động cùng với anh.
Điều trùng hợp khá ngạc nhiên là Bianco và người em trai Thomas cùng ở chung thành phố cảng Marseille của nước Pháp. Thế nhưng trong hai chục năm qua, hai anh em họ chưa hề giáp mặt. Theo Bianco, lần quay lại Pháp sắp tới, bằng bất cứ giá nào anh cũng sẽ tìm được người em trai ruột thịt có hoàn cảnh như mình.
Chiều thứ Năm, 23/11, trao đổi qua điện thoại bằng tiếng Pháp, Paul Capo Bianco nói với báo Pháp Luật, “Dù mẹ không còn nhưng tôi cũng phần nào mãn nguyện vì đã có cơ hội trở về quê hương gặp gỡ người thân sau thời gian dài xa cách. Tôi sẽ liên lạc với người em trai hiện sống ở Pháp để anh em chúng tôi sớm được đoàn tụ.”
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp