Thursday, 31/12/2020 - 07:00:27

Don Ho: Ngày cuối năm


Ca sĩ Don Ho viết: “Những lần đi bộ như thế này có lẽ bổ ích nhiều cho sức khỏe của mẹ. Những câu chuyện không đâu vào đâu trên đường, nhưng còn nói chuyện không đâu vào đâu được là vẫn còn cảm thấy khỏe trong người!” (Don Ho Facebook)


Bài DON HO


Trận dịch đã kéo dài hơn 9 tháng, người lớn tuổi đã bị “nhốt ở nhà” hơn 9 tháng.

Khi xưa trước dịch sáng sáng mẹ có lái xe đi tập lớp “Dưỡng Sinh” (Taichi) cho những người cùng lứa tuổi ở chùa Liên Hoa gần nhà.

Khi dịch tới, tụ họp là chuyện không nên làm, nhất là cho những người cỡ tuổi của mẹ nên từ đó có khuyến khích mẹ mở youtube lên tập theo ở nhà.

Cũng làm đâu được... sáu, bảy lần rồi sau đó thấy... tịt ngòi.

Gặng hỏi mãi mà thấy mẹ cứ vòng vo bảo “không có thời giờ,” vì ngày phải làm... “trăm thứ việc chứ chẳng rảnh rỗi”?!

Có lẽ mẹ nản vì đứng tập mãi với cái màn ảnh TV!

Buổi chiều trong khu có những người lớn tuổi mặc đồ xì-po (sporty), đeo khẩu trang dắt chó đi vòng quanh khu cho đỡ cuồng chân. Góp ý nói mẹ, “Hay mẹ dắt con Mushu đi vòng quanh giống người ta đi? Vừa hoạt động cơ thể vừa cho con Mushu đi chơi.”

Thấy đâu làm cho cũng được một, hai lần chi đó rồi cũng cho... “chìm theo ngày nắng vội.”

Thế rồi tháng rồi mẹ phải vào phòng cấp cứu của bệnh viện hai lần.

Một lần phải kêu xe cứu thương vì uống sai thuốc bị phản ứng.

Một lần vì sao đó mà cơ thể đau đớn quá không chịu nổi, bác sĩ gia đình kêu phải chở vào bệnh viện.
Từ đó trở đi ngày nào cũng hồi hộp.

Cuối ngày tới khi đi ngủ mà thấy cửa phòng mẹ vẫn đóng, bên trong ngáy đều đều nhẹ nhẹ là “tình hình yên ổn”.

Còn cửa cứ xịch mở, đi ra đi vào là có cơ hội ... chẳng ổn, phải ... chuẩn bị sẵn!

Rồi một ngày đẹp trời khám phá ra ngay trong khu có một con đường nhỏ dành riêng cho người đạp xe đạp hay đi bộ, khá dài, len lỏi đàng sau những ngôi nhà. Rủ mẹ đi để khám phá, mẹ vui vẻ đồng ý.

Ngày đầu đi một đoạn rồi vòng về...

Ngày hôm sau đi nốt đoạn kế.

Con đường không dài lắm, chỉ là một khúc băng qua bốn con đường mà thôi. Nhưng vừa đủ cho những người lớn muốn đi bộ tàn tàn tập thể thao.

Đi được hai lần đầu thấy mẹ có vẻ hứng thú, sắp xếp thời gian để chiều nào hai mẹ con cũng đi gần tiếng đồng hồ lúc trời chưa xụp tối.

Ban đầu chỉ có hai mẹ con, về sau hành trang cho cả ba con chó đi cùng.
Mỗi lần đi thấy mẹ vui hẳn.

Có hôm chăm chú vừa đi vừa hít thở, tay đánh cao lên. Nhưng cũng có hôm nói chuyện huyên thuyên.
Lần anh Chí Tài mất, vừa đi mẹ hỏi lung tung về đám tang anh Chí Tài.

Khi trước mẹ có gặp qua anh Tài cùng chị Phương Loan vài lần, đồng thời cũng thích anh Tài đóng hài nên mẹ quan tâm lắm. Hỏi mãi tới... nhức cả đầu!

Hỏi anh Chí Tài mãi rồi chuyển qua hỏi đến chị Phương Loan bé Heo.

Mẹ bảo, “Con có gọi hỏi thăm Phương Loan không?”

“Con có, nhưng chỉ nhắn tin thôi. Lúc này phone chị Loan thường tắt máy. Con nhắn tin khi nào rảnh thì chị ấy nhắn lại...”

“Ừ con có nhắn thì nói mẹ gửi lời thăm cùng chia buồn cùng với Phương Loan cùng gia đình nhé. Tội Phương Loan quá!”

“Dạ...”

Thế rồi mấy hôm nay lại tới chú nhạc sĩ Lam Phương mất. Mẹ lại hỏi thăm.
Mẹ bảo khi xưa ông Lam Phương là một trong những người nhạc sĩ đẹp trai nhất của miền Nam. Đặt nhiều bài nhạc mà mẹ thích ghê lắm, mẹ ái mộ ông vô cùng.

Rồi mẹ bảo, mẹ muốn ghé tới viếng đám tang ông cuối tuần này...

Thằng con la bải hải, “Thôi mẹ đừng đi, con đi thế được rồi. Những chỗ đám tang đông người lắm mẹ chẳng nên đi...”

“Ừ nhỉ, mẹ quên...”

Giọng mẹ trầm xuống, buồn buồn.

Quãng đường còn lại của hai mẹ con bỗng như trũng buồn hẳn!

Buổi chiều cuối năm lành lạnh nhưng vẫn còn chút nắng vương. Cơn mưa bão của ngày hôm qua đã qua hẳn.
Nhẹ nhàng nhưng có cảm tưởng những lần đi bộ như thế này có lẽ bổ ích nhiều cho sức khỏe của mẹ. Những câu chuyện không đâu vào đâu trên đường, nhưng còn nói chuyện “không đâu vào đâu” được là vẫn còn cảm thấy khoẻ trong người!

Năm 2020 khủng khiếp quá. Chỉ còn một ngày nữa là qua năm mới rồi.

Vái trời cho năm mới sẽ còn đầy những cuộc đi bộ với những câu chuyện chẳng đâu vào đâu.

Vái trời cho những vị lớn tuổi sẽ sớm được chích ngừa dịch để cuộc sống sớm có cơ hội trở lại bình thường, để mẹ còn được tung tăng đi tiệm làm điệu uốn tóc làm móng tay.

Những ước mơ nhỏ nhoi quá mà chẳng biết bao giờ mới lại trở về lại.

2021 chắc sẽ tốt hơn, hy vọng là thế...

Thứ năm 31 tháng 12, 2020

(Nguồn: Don Ho Facebook)

SPONSORED LINKS - LIÊN KẾT TÀI TRỢ

Từ khóa tìm kiếm:
Ngày cuối năm
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Bình luận
Lão Đỗ đã nói: Không ngờ ngoài một ca sĩ có tiếng, Don Ho còn là một người viết văn (chưa dám gọi là văn sĩ) có một văn phong sắc gọn và nhẹ nhàng như thế. Rất ngưỡng mộ.
Advertising