Monday, 05/11/2018 - 07:24:34

Có bằng thạc sĩ nhưng vẫn thất nghiệp vì hình dạng không đẹp


Dù thông minh, Phương gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống. (VNE)

SÀI GÒN - Khó khăn chồng thêm bên trên khó khăn. Nhà đã nghèo, cố gắng học thành tài mà vẫn không kiếm được việc làm. Đó là trường hợp của Nguyễn Duy Phương, một người chưa tới ba-mươi tuổi, đang sống bằng nghề chạy xe ôm để tạm sống qua ngày.

Tin của mạng VNE cho biết anh Phương xuất thân trong gia đình nghèo khó ở miền quê Ninh Thuận nắng gió, luôn phấn đấu học thật giỏi để làm vui lòng cha mẹ và dễ xin việc. Sau tốt nghiệp ngành Quản Lý Thư Viện, anh gõ cửa một cơ sở tuyển dụng nhân viên có tiếng ở quận 3, Sài Gòn nhưng không được nhận.
Anh cho biết lờ mờ nhận ra lý do bị lắc đầu qua ánh nhìn không thiện cảm của người phỏng vấn.

“Tôi đã quá quen với ánh nhìn có phần kỳ thị, tò mò. Từ nhỏ người ta đã gọi tôi là kẻ dị dạng, mặt lưỡi cày, thằng móm, thậm chí là 'tên mặt quỷ'. Tôi nghĩ chỉ cần có năng lực là sẽ được tuyển dụng, nào ngờ gương mặt này lại khiến cuộc sống của tôi khó khăn quá.”

Không bỏ cuộc, Phương tiếp tục điền đơn xin việc nhưng ở đâu cũng đều bị lắc đầu. "Ở đất khách một thân một mình, mỗi lần mẹ gọi báo ba ở nhà đau ốm, không có tiền trong túi. Tôi thấy bế tắc và đau khổ, tự trách mình vô dụng, nhưng càng quyết tâm học để có công việc tốt hơn," anh tâm sự.

Sau đó Phương liều mình ghi danh học thạc sĩ ngành Thông Tin Thư Viện tại Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân văn. Anh nghĩ bằng cấp cao có thể xóa bớt vấn đề hình dạng bề ngoài..

Trong thời gian đi học cao hơn, Phương làm đủ thứ nghề, từ phục vụ quán ăn, rửa dọn cho đến công nhân trồng cây xanh.

May mắn sau đó Phương xin được vị trí thủ thư nhỏ ở thư viện, nhưng lương không đủ ăn. Rồi anh tìm đến nghề xe ôm để kiếm thêm lợi tức. Chiếc xe máy cọc cạch trở thành cánh tay đắc lực, giúp chàng trai trẻ duy trì lý tưởng sống. Tuy nhiên, anh vẫn gặp khó khăn vì khuôn mặt xấu. Nhiều khách nghĩ anh là người không đáng tin tưởng.

"Khi chạy xe ôm, tôi phải bịt kín mặt để không ai nhìn thấy gương mặt móm, cằm dài, hàm lệch lạc của mình. Chẳng biết từ khi nào, tôi đã mặc định mình là người có khiếm khuyết nặng," Phương tâm sự.
Những chuỗi ngày chạy xe ôm giúp Phương hiểu ra tầm quan trọng của diện mạo trong mọi mặt cuộc sống.
Tốt nghiệp thạc sĩ, Phương ước mong một ngày nào đó có thể làm quản lý thư viện tại một trường đại học lớn, nơi có hàng chục ngàn đầu sách đủ thể loại. Vì thế, anh viết tâm thư gửi đến một thẩm mỹ viện để mong có cơ hội thay đổi diện mạo.

"Tôi chỉ mong có cuộc sống như bao người bình thường, một khuôn mặt bình thường, không còn phải nghe những lời đàm tiếu, chỉ trỏ của người đi đường. Tôi thật sự mong cuộc sống của mình có lối thoát bằng cách phẫu thuật thẩm mỹ," Phương viết cho thẩm mỹ viện.

Sau khi tâm thư được gửi đi, Phương bất ngờ nhận được những cuộc điện thoại, các mạnh thường quân hứa tài trợ cho anh “sửa sắc đẹp."

Anh còn phân vân nhưng biết đây hy vọng cuối cùng. Nếu phẫu thuật thẩm mỹ, anh có cơ hội làm lại từ đầu. Còn nếu không sẽ phải chấp nhận số phận, tiếp tục cuộc sống trước đây hoặc từ bỏ bằng thạc sĩ, rời Sài Gòn về quê. Duy Phương nói không muốn bỏ lỡ cơ hội này, anh mong những chuỗi ngày sắp tới sẽ sáng hơn bây giờ.

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp