Monday, 22/01/2018 - 09:51:53

Cậu bé tự kỷ trở thành họa sĩ



HÀ NỘI - Gần 3 năm sau buổi triển lãm tranh đầy ấn tượng, chúng tôi có cơ hội gặp lại Nem và nghe anh Long - bố cậu bé kể về con đường mà gia đình anh đang đi, những khó khăn và niềm hạnh phúc mà ít người biết.

Câu chuyện của Nem, tôi và Phương đã kể nhiều lần. Chúng tôi có một cậu con trai đầu lòng mắc hội chứng tự kỷ. Mãi cho đến năm con lên 2 tuổi, khi tình cờ đọc 1 bài báo nước ngoài, tôi mới hiểu không thể nào chữa được chứng tự kỷ ở con.



Ban đầu, chúng tôi cũng thật khó chấp nhận. Có lúc trả lời phóng viên, Phương xúc động nói: “Đó là quãng thời gian như địa ngục, ngửa mặt lên thấy trời mà cúi xuống đất thì nhìn thấy con. Có lúc còn tự hỏi lòng, giá như ngày mai con tự dưng biến mất thì cuộc sống có dễ chịu hơn hay không”… nhưng rồi tất cả cũng qua. Nhưng nó không biến mất theo cái cách mà người ta vẫn hay động viên nhau rằng: “Ồ, cứ yên tâm đi, ngủ yên một giấc rồi ngày mai mọi thứ sẽ khác”.

Thực tế là trong hành trình 13 năm của Nem, người nỗ lực nhất là Phương. Từ một người chẳng biết gì về tự kỷ, bằng cách nào đó, Phương đã trở nên rất am hiểu.

Tôi là Kiến Trúc Sư nên rất hay vẽ vời. Nem chăm chú quan sát và đòi tôi dạy cậu ấy vẽ, dần dần cậu ấy học và vẽ được tranh.

Khi con lớn hơn, tôi và Phương cho con tham gia các lớp học vẽ và Nem vừa thích vẽ chì, vẽ nét lại còn biết sử dụng màu, cũng như nhận biết thế giới bằng hình ảnh.



Trong hành trình đó, điều quan trọng nhất chúng tôi truyền cho con là sự tự tin còn khả năng vẽ thì giống như một năng khiếu bẩm sinh. Nem thích tranh trừu tượng nên tất cả những gì chảy qua dòng suy nghĩ của cậu bé đều có thể biến thành hình ảnh. Sự sáng tạo ấy làm nhiều người khen ngợi.

Thế giới của Nem rất vui vẻ. Cậu vẽ bố là một ông mũi to, hay há mồm vì quát mắng Nem; vẽ mẹ như 1 người rất vị tha, vĩ đại còn em gái là người tinh nghịch, chân tay không để yên, miệng luôn cười; riêng Nem thì như 1 hoàng đế được yêu chiều, đầu đội vương miện. Thế giới của Nem là như thế, không có tranh đấu, bon chen, những nỗi đau, giọt nước mắt mà chỉ toàn niềm vui và sự lương thiện.

Khả năng hội họa của Nem phát triển đến một mức, chúng tôi muốn giới thiệu tranh của con cho mọi người cùng biết. Thế là cuộc triển lãm tranh “Câu chuyện của Nem” ra đời năm 2014.

Sau triển lãm, cuộc sống của Nem không thay đổi. Con học hết cấp 1, lên cấp 2 chưa được 1 năm thì nghỉ hẳn ở nhà vì khối lượng kiến thức dần quá tải. Hàng tuần, chúng tôi cho con đi học các lớp giáo dục đặc biệt, mời giáo viên về nhà dạy thêm ngoại ngữ, thể dục, vẽ tranh.



Giống như Phương từng nói, trước kia chúng tôi thấy Nem như 1 cái túi nhiều lỗ thủng, cứ mải mê vá trong sự tuyệt vọng. Sau này, khi hiểu con, chúng tôi lại thấy Nem là một cái túi lưới thật xinh. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta định nghĩa lại quan niệm về sự tài giỏi. Thế nào mới là giỏi? Với tôi và Phương, chỉ cần mình vượt qua được chính mình, làm tốt hơn những gì mình có thể đã là giỏi lắm rồi.

Kể về Nem, nhiều người cứ làm cho nó trở nên thật xúc động và buồn bã. Tôi không muốn như thế. Tôi và Phương lại không thấy mình đáng thương đến vậy. Nem mắc tự kỷ và tất cả là một phần không thể tách rời khỏi cuộc sống.
Có nhiều người hỏi tôi sau này Nem sẽ ra sao, khi chúng tôi chết đi?
Bây giờ tôi và Phương vẫn đang đi tìm câu trả lời cho điều đó. Cô ấy sang Bỉ 4 năm để nghiên cứu về vấn đề nhà ở cho người tự kỷ trưởng thành. Tôi dự tính tiết kiệm 1 khoản tiền và sẽ tìm trung tâm chăm sóc riêng cho người tự kỷ. Chúng tôi không muốn đặt trách nhiệm cho ai đó phải nuôi Nem, kể cả với em gái của Nem.

Có một điều rất dễ nhận thấy sự khác nhau giữa đàn ông và đàn bà khi đánh ghen. Đàn ông mà biết vợ ngoại tình thì đánh mắng sỉ nhục vợ mình vì thói lẳng lơ, hư hỏng. Đàn bà mà phát hiện chồng ngoại tình thì lại tìm cách dằn mặt tình địch.

Người phụ nữ trung niên vừa ngồi xuống ghế, liền oang oang kể chuyện của mình. Hình như cuộc gặp gỡ sáng nay của họ là vì chuyện đó: “Hôm qua tao bắt quả tang tại trận, đánh cho nó một trận tơi bời hoa lá”.
Một phụ nữ cất tiếng hỏi: “Thế chị đánh ai, chồng chị hay là con bồ của lão”.

- Dĩ nhiên là đánh con ranh kia, mới nứt mắt đã giựt chồng người khác.
Rồi chị kể cũng tầm này năm ngoái chị từng đi đánh ghen. Vụ ấy chị phải mất công theo dõi hàng tháng trời, gắn cả định vị vào xe chồng rồi phục kích bắt quả tang. Lần đó vào ngày nghỉ nhưng chồng chị bảo đi hội thảo. Theo như định vị theo dõi thì anh “dự hội thảo” ở một nhà nghỉ. Thế là ngay lập tức chị bắt taxi đến tận nơi. Hôm đó nếu không bị chồng ôm lại để cho cô gái kia nhanh chân tẩu thoát thì chị đã cho nó một trận nhớ đời.

Mấy người bạn nghe kể xong liền xôn xao bình phẩm:
- Lão chồng chị mà không có tiền chắc chẳng có con nào theo đâu, chị phải xiết chặt hầu bao của lão vào.
- Ừ, con gái giờ thực dụng, nó dụ dỗ đàn ông để moi tiền chứ yêu đương gì. Lão chồng tao già đầu rồi còn dại, nên thậm thụt cung phụng nó.

Chị nói một mạch, xong xem chừng vẫn còn chưa hết tức giận. Cả buổi họ nói với nhau đủ chuyện trai gái, hết chuyện mình rồi đến chuyện người. Họ kể chuyện chồng chị đồng nghiệp có nhân tình bị vợ bắt quả tang liền quay ngoắt đổ cho nhân tình dụ dỗ. Tội nghiệp cô gái trẻ vừa được bồ phỉnh nịnh ngọt ngào trong phút chốc trở thành kẻ tội đồ. Họ kể chuyện lão hàng xóm cạnh nhà bị vợ bắt gặp đang đi mua sắm với “em gái con ông bác”, nhân lúc vợ vùi dập người tình của mình liền nhanh chân lủi mất.

Chưa có một thống kê nào về việc phụ nữ đánh ghen cụ thể như thế nào. Nhưng mười vụ việc tôi chứng kiến hay mười vụ việc tôi nghe được, chưa thấy người phụ nữ nào đi đánh ghen mà đánh chồng mình. Hầu như tất cả mọi căm hận họ đều trút lên tình địch. Họ cho rằng hết thảy phụ nữ là hồ ly tinh chuyên phá hoại gia đình người khác. Họ quên mất người phản bội họ, người làm trái tim họ đau nhất không phải ai xa lạ mà chính là kẻ đầu gối tay ấp.

Chuyện trên kể bà vợ ấy dành cả cuộc đời mình chỉ để đi đánh ghen. Theo như bà nói thì là “vì chồng chị nhiều tiền, ga lăng, hào hoa cho nên con gái cứ bu vào. Nếu không rình mò theo dõi mà diệt mầm xấu thì có ngày mất chồng”.

Thế nhưng gặp trường hợp phụ nữ ngoại tình thì đàn ông đánh ghen như thế nào? Các ông chồng ít bận tâm tình địch của mình là ai, việc đầu tiên là họ ra tay với vợ mình. Người thì đánh đập vợ, người thì sỉ vả mỉa mai vợ cho đến chết vì nhục nhã, cũng có người lạnh lùng ném cho tờ đơn ly hôn. Đàn ông xem vợ mình ngoại tình là lỗi chính của vợ, là vợ phản bội, là hư thân mất nết. Họ cho rằng nếu vợ mình không lẳng lơ thì chẳng thằng nào nó đâm đầu vào cả.

Cho nên mới nói, đàn ông họ vẫn lý trí và tỉnh táo hơn đàn bà ngay cả trong việc ghen tuông. Chẳng như đàn bà, tận mắt chứng kiến chồng ngoại tình mà chỉ cần chồng nói vài câu hối lỗi, vài lời ngụy biện, đỗ thừa tình nhân là tha thứ cho chồng ngay.

Rốt cuộc là dù đàn ông có lỗi thì vẫn là đàn bà đánh ghen với đàn bà. Họ chửi bới mạt sát nhau, họ cào xé vùi dập nhau mà quên rằng nhân vật chính của tấn bi kịch này vẫn nhởn nhơ vô can như thể mình là người ngoài cuộc.
Thật xót xa cho phận đàn bà.
(Nguồn Vietnamnet)

Ghi chú:
Hình 1 - Nem và bố
Hình 2 - Những bức tranh Nem vẽ về cả gia đình
Hình 3 - Nem là đứa trẻ tự kỷ có những năng khiếu bẩm sinh
Hình 4 - Tình tay ba (ảnh minh họa)

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp