Monday, 01/08/2016 - 11:32:02

Cám Ơn Anh

 

 

Cám Ơn Anh
Thơ NGUYỄN THỊ THÊM

Đất nước VN, 41 năm dâu bể.
Người lính trẻ nhất tuổi cũng 60.
Bao nhiêu năm dở khóc, dở cười.
Tan hàng rã nghé, thê lương tang tóc.

Người lính VNCH ơi! có bao giờ anh khóc
Khi nhớ về những người bạn thương binh
Khập khểnh bước vào cánh cửa điêu linh
Thân tàn tật, thuốc men không có.

Khi Tổng Y Viện Cộng Hòa khép cửa.
Lùa các anh đi như những kẻ tội đồ.
Kiếp đọa đày, thân xác héo khô
Còn máu thịt thấm vào lòng đất mẹ

41 năm oan khiên có lẽ.
Bao thương phế binh đã nằm xuống tội tình
Đói, nghèo, đau đớn, uất hẹn, điêu linh
Ai nhớ, ai thương, ai người chăm sóc?

Các anh vẫn trụ, vẫn mỉm cười gan góc.
Lê cái ghế làm chân thăm bạn ở nghĩa trang.
Không còn tay nhưng vẫn đứng hiên ngang.
Thân tàn phế không than van, khiếp nhược

Ngẩng cao đầu anh hướng về phía trước.
Chào tổ quốc thân yêu, chào đồng đội nơi xa.
Tiếp lửa cho tôi người thương binh VNCH
Quyết giữ vững lập trường không bao giờ khuất phục

41 năm bao nhiêu là vinh nhục.
Đã trút hết máu tim, đã sức cạn lực tàn.
Một ngày sống còn là còn giữ giang san.
Chống Trung Quốc gian ngoan, chống bạo quyền tàn độc

Người khập khiểng gãy chân, nắm tay người đui mắt.
Anh trên xe lăn, cầm khẩu hiệu chống Tàu.
Fomosa hãy cút gấp, thật mau.
Trả lại biển, trả lại mầm sống mới.


Nỗi uất nghẹn phải cất lên tiếng nói.
Tàu đánh cá VN bị bắn tại biển của ta
Khu tự trị của Tàu, cấm người Việt lại qua.
Điều phi lý chỉ ngày nay mới có.

Người thương phế binh, có nhiều điều muốn ngỏ
Sống lây lất qua ngày, chờ một cuộc đổi thay.
Nhưng than ơi! sức cạn kiệt từng ngày.
Đành ôm hận, buồn cho mình, cho nước.

Cám ơn các anh, những người đi trước
Hứng đạn kẻ thù và ở lại phía sau
Bên này đại dương nhớ đến nghẹn ngào.
Tạ ơn người chiến sĩ,chút ít quà gửi tặng.

Trân trọng trao tay, dù không nhiều lắm.
Bởi nghĩa ân không thể tính bằng tiền.
Vẫn can trường khi cuộc sống đảo điên
Người thương phế binh VNCH đáng kính

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp