Monday, 26/04/2021 - 08:01:58

30 Tháng Tư


Cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa đã được treo cùng cờ Hoa Kỳ dọc theo đại lộ Bolsa Avenue trong khu phố Little Saigon hồi tháng Hai 2021. (Phúc Quỳnh/ Viễn Đông)


Bài NGUYỄN THỊ NHUẬN

Từ trên cao nhìn xuống, vùng Little Saigon chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ nước Mỹ. Nhưng có hiện diện trong vùng này mới thấy rõ sức sống mãnh liệt của người Việt hải ngoại nơi đây. Vỏn vẹn vài con đường ngang dọc trong hai thành phố Westminster và Garden Grove, rồi lấn qua Fountain Valley, Santa Ana, Huntington Beach..., khu Little Saigon đã nghiễm nhiên thành một thủ đô bên ngoài nước Việt của chúng ta.

Hằng ngày, người Việt sinh sống hay làm việc trong khu vực này đều cảm thấy rất thoải mái tự nhiên như đang ở miền Nam Việt Nam trước 75. Hàng quán chợ búa đầy dẫy, có đủ mọi thứ hay còn nhiều hơn là ở Việt Nam nữa. Có nhiều món ăn trước 75 ít hay không được biết đến, thì nay cư dân Bolsa được nếm đủ cả món ăn đặc biệt của ba miền đất nước. Người đi trên đường Bolsa hay những con đường nhỏ chung quanh đó thì hơn 90% là người Việt, tiếng Việt nghe vang rân. Về phương diện giải trí thì ôi thôi thượng vàng hạ cám có đủ, từ nho nhỏ bình dân như ngồi quán đấu láo tới những show nhạc vĩ đại nhất đều hiện diện nơi đây.

Ngoài không khí nhộn nhịp của cuộc sống hằng ngày, những người có nhu cầu tâm linh, yên lặng thì cũng được đáp ứng đầy đủ bởi rất nhiều ngôi chùa, nhà thờ, thánh thất... Người chết cũng có “cộng đồng riêng” nơi những nghĩa trang gần như của riêng người Việt. Khu tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ mang một không khí trang nghiêm trầm hùng, cỏ cây hoa lá ở đây như không dám cười đùa mà chỉ lặng im khoe sắc. Tượng đài thuyền nhân cũng mang một vẻ trầm mặc, một nét đau thương câm nín.

Đường Bolsa nghiễm nhiên trở thành khu sinh hoạt văn hóa chính trị. Bãi cỏ đối diện khu Phước Lộc Thọ đường Bolsa trở thành một trung tâm trưng bày ý kiến của tập thể người Việt hải ngoại chống Cộng và là nơi tụ họp tỏ bày lòng căm phẫn cộng sản trong những dịp lễ kỷ niệm những biến cố nào đó, nhất là trong những tuần gần tới ngày 30 tháng 4 hằng năm. Ngoài những biểu ngữ, cờ xí là một loạt dài những tấm biển lớn trưng bày những hình ảnh chống cộng.

Và một ngày nọ, lái xe từ xa lộ vào đường Magnolia, tôi bỗng thấy con đường sáng rực lên bởi những hàng cờ tung bay trước gió. Và rồi người ta nhận ra những đại lộ chính băng ngang vùng như Magnolia, Brookhurst, Bolsa... đều có những hàng cờ vàng ba sọc đỏ tươi thắm của Việt Nam Cộng Hòa bay phất phới bên cạnh chiếc cờ hoa của nước Mỹ.

Chiếc cờ vàng 3 sọc đỏ in đậm trong tâm hồn tôi bỗng nổi bật với mầu sắc thân yêu tươi thắm vàng rực trước mắt. Tôi tự nhiên nhớ lại những cảm xúc tả trong bài luận văn học từ lớp đệ thất: bài Nhành Lúa Mới. Trong bài viết du dương đầy âm điệu này, tác giả ngủ đỗ ở một làng quê im ắng, khi sáng ra đã thấy trời tươi thắm hơn lên vì “những cánh đồng loáng nước chiều qua nay đã xanh rì ngọn mạ” khiến anh “nghĩ tới bóng trăng đêm trước, đến những đoàn người lũ lượt trở về đây, đến những bàn tay cấy từng hàng mạ trên giải đồng rộng mênh mông.” Thì ở đây, tôi cũng hình dung ra những bàn tay của những chiến sĩ đã cắm những chiếc cờ lên những cột điện trên cao kia để thấy trong lòng rưng rưng cảm động.

Tất cả những công việc như kẻ biểu ngữ, dựng những tấm phông dán hình ảnh chống cộng, treo cờ, biểu tình ... đều được thực hiện bởi những con người Việt Nam rất âm thầm và kiên nhẫn. Họ đã lên tiếng nói hộ đồng bào hải ngoại thầm lặng. Little Saigon, nhờ họ, đã xứng đáng mang danh là thủ đô chống cộng, chống lại chế độ cầm quyền độc tài tại Việt Nam hiện nay.

Chúng ta, cộng đồng người Việt hải ngoại, không thể quên những gì đã xảy ra mấy chục năm qua, nhất là chế độ hiện nay đã ngang nhiên chà đạp đất nước dân tộc, đem bán rẻ quê hương cho quan thầy Trung Cộng, thản nhiên bỏ túi tiền bạc tài sản trong lúc người dân sống bần cùng lây lất. Chừng nào họ mới nhận ra được những con người Việt nghèo kia, dù thấp cổ bé miệng, cũng có quyền được sống một đời sống nhân bản, no ấm giống như họ? Chúng ta mong họ trở về với cội nguồn dân tộc và hãy nhớ tới câu “gieo gió gặt bão.” Tất cả mọi người đều sẽ phải trả giá cho hành động của mình, không đời này thì cũng đời sau. Đó là niềm tin bất biến của người Việt Nam.

Từ khóa tìm kiếm:
30 Tháng Tư
Viết bình luận đầu tiên
advertisements
advertisements
Bình luận trên Facebook
Bình luận
Vô Ngã Phạm Khắc Hàm đã nói: Việt Nam Cộng Hòa TAN RÃ chỉ trong CHỚP MẮT vào cuối tháng tư 1975, vì nhiều lý do mà rất rất ít người nêu ra. Người viết chỉ đưa ra một vài lý do chính: (1) miền quê Miền Nam bị UNG THỐI bởi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam do Cộng SẢn Miền Bắc GIẬT DÂY (2) Quân Đội VN Cộng Hòa đóng đồn bót nên là những cái đích để quân cộng sản TẬP TRUNG, lấy 10 đè 1, làm sao mà không chết (3) trong khi đó quân cộng sản Miền Nam sống LẪN LỘN trong dân chúng, vô phương PHÂN BIỆT ai là binh sĩ ai đúng là thường dân. Nhưng chuyện đã qua gần 50 năm, nhắc lại chỉ THÊM ĐAU LÒNG: anh em Bắc Nam giết nhau một cách TẬN TÌNH, khi tỉnh ngộ thì ta đã THỤT LÙI 50 NĂM...
advertisements
advertisements