Đàn ông có một thói quen rất tệ: họ chỉ nhận ra giá trị của người phụ nữ bên cạnh… khi cô ấy không còn ở đó nữa.

Photo by Guille Álvarez on Unsplash
Lúc còn bên nhau, họ nghĩ việc cô ấy quan tâm, hỏi han, giận hờn, dỗi hờn… là điều hiển nhiên. Họ quen với những bữa cơm có người nấu, quen với những dòng tin nhắn chúc ngủ ngon, quen với việc có một người luôn ở đó – chờ mình về, lắng nghe mình than thở, đôi khi là chịu đựng cả sự vô tâm của mình mà chẳng nói ra.
Cho đến một ngày, tất cả biến mất.
Không còn tin nhắn, không còn giọng nói nhỏ nhẹ, không còn ai để trách móc, để càm ràm, để thở dài "sao anh mãi không thay đổi vậy?"
Lúc ấy, họ mới cảm thấy trống rỗng.
Mới bắt đầu lần giở lại ký ức – mới nhớ hôm ấy cô ấy giận, mình đã thờ ơ ra sao. Mới nhớ lần cô ấy khóc, mình lại quay đi vì thấy phiền. Mới nhớ có những hôm cô ấy nấu cơm xong, còn mình thì mãi cắm mặt vào điện thoại…
Và rồi tự hỏi: Giá như ngày đó mình lắng nghe nhiều hơn. Giá như mình ôm cô ấy một cái khi thấy cô mệt. Giá như mình chịu ngồi xuống nói chuyện, thay vì chỉ im lặng cho qua…
Nhưng "giá như" thì có ích gì, khi người ta đã chẳng còn đứng ở đó để nghe bạn sửa sai nữa?
Phụ nữ không rời đi vì hết yêu. Họ ra đi vì quá cô đơn trong chính mối quan hệ mà đáng ra phải là nơi bình yên nhất. Họ chỉ muốn được lắng nghe, được cảm thông, được biết rằng bản thân có giá trị. Nhưng nếu những điều nhỏ nhặt ấy bạn còn không thể làm – thì đừng hỏi tại sao họ không thể ở lại.
Tôi từng chứng kiến một người đàn ông, sau khi vợ bỏ đi, mới cuống cuồng gọi điện hỏi khắp nơi. Tìm vợ, không phải vì sợ mất vợ… mà vì bỗng nhiên mất đi người “đảm đương tất cả”. Mất đi cái bóng quen thuộc lo toan mọi thứ trong nhà. Mất đi người vợ từng nhẫn nhịn chịu đựng, từng âm thầm tha thứ biết bao lần.
Nhưng người phụ nữ ngày ấy không còn là người cũ nữa. Cô ấy không còn khóc. Cũng chẳng cần ai phải thương hại hay chuộc lỗi. Cô ấy im lặng, tự đứng lên, và không còn quay đầu lại.
Đàn ông à, đừng để đến khi mất rồi mới học cách yêu. Đừng đợi khi không còn ai bên cạnh mới nhận ra mình từng vô tâm đến mức nào. Bởi vì có những vết thương – không phải xin lỗi là lành. Và có những người – một khi đã bước đi, là không bao giờ trở lại nữa.
Nếu bạn đang còn ai đó cạnh bên – hãy trân trọng. Đừng để mình sống với những chữ "giá như" suốt quãng đời còn lại. Vì đau đớn nhất không phải là mất một người… mà là mất rồi mới nhận ra: người đó từng là cả một thế giới mà mình đã lỡ xem thường.
ST
Viết bình luận đầu tiên
ĐỌC THÊM
Lời dặn từ tiền bối: 3 điều Tuyệt Đối Không Làm khi Khó Khăn để giữ Phúc Phần, tránh gây Quả Báo
Trong lúc khó khăn là lúc thử lòng người nên nếu khó khăn mà bạn tránh được 3 điều này thì sẽ giữ được phúc đức.
Tại sao trước 1975, Sài Gòn không tâng bốc gọi ca sĩ là DIVA như bây giờ truyền thông trong nước hay gọi
Những danh từ sử dụng mà ko biết nguồn gốc là gì chỉ là chuyện hài hước mà cứ nghĩ rất hay.
Vì sao áo nam cài một bên, áo nữ cài một bên: câu trả lời nằm trong lịch sử của… những chiếc cúc nhỏ
Hóa ra mỗi lần cài áo, ta đang chạm vào một đoạn ký ức vài thế kỷ trước — lịch sử đôi khi nằm ngay trên ngực áo chứ không ...
Con cái không thuộc về chúng ta, chúng chỉ mượn bờ vai cha mẹ để trưởng thành rồi rời đi
Đến cuối đời mới hiểu, làm cha mẹ chính là học cách tiễn đưa… và học cách bình yên khi bóng con khuất dần nơi cuối ngõ.
Đừng cộc cằn nổi nóng với cha mẹ
Đã bao giờ bạn tự hỏi - vì sao khi ở ngoài mình vốn là một người điềm tĩnh, mà khi về nhà vẫn không tránh được việc nổi nóng ...