Giá như trên đời này không có hai chữ giá như... Và, rất tiếc khi phải nói hai từ rất tiếc... Cuộc đời luôn là như vậy, đôi khi rất phũ phàng và ta phải chấp nhận nó..

Photo by Mayank Dhanawade on Unsplash
Một câu chuyện sưu tầm rất hay, tình huống và bố cục rất giỏi. Chỉ tiếc cái kết dở. Lẽ ra nên dừng ở chữ: "quá muộn".
"Một con gà mái bị rắn cắn, nọc độc nóng bỏng len lỏi vào cơ thể nó. Tìm kiếm một nơi trú ẩn, nó lê lết về chuồng gà của mình.
Nhưng những con gà khác, vì sợ rằng chất độc sẽ lây lan, đã quyết định xua đuổi nó.
Tập tễnh rời đi, trái tim nặng trĩu, nó rời khỏi nơi từng là mái nhà của mình. Nó khóc, không phải vì vết cắn đau đớn, mà vì sự bỏ rơi và ruồng rẫy của chính gia đình, ngay vào lúc nó cần họ nhất.
Và thế là nó rời đi… Sốt cao, loạng choạng, lê bước với một chân bị thương, dễ bị tổn thương trước cái lạnh tê tái của màn đêm.
Mỗi bước đi, một giọt nước mắt rơi xuống.
Từ trong chuồng, những người chị em cũ dõi theo nó rời xa dần, cho đến khi nó chỉ còn là một cái bóng nhạt nhoà nơi chân trời. Một vài con thì thầm:
— Để nó đi… Nó sẽ chết xa khỏi chúng ta.
Và khi bóng dáng của con gà mái biến mất nơi chân trời, tất cả đều tin rằng nó đã chết.
Một số con thậm chí còn ngẩng đầu lên, chờ đợi lũ kền kền xuất hiện trên bầu trời.
Thời gian trôi qua.
Lâu sau đó, một con chim ruồi đến gõ cửa chuồng, mang theo một tin bất ngờ:
— Chị của các cô vẫn còn sống! Cô ấy đã trú ẩn trong một cái hang, xa nơi này.
Cô ấy sống sót, nhưng vết cắn khiến cô ấy bị tàn phế. Cô ấy mất một chân và rất khó khăn để tìm thức ăn. Cô ấy cần sự giúp đỡ của các cô.
Một sự im lặng bao trùm. Rồi những lời thoái thác lần lượt vang lên:
— Tôi không thể, tôi phải ấp trứng…
— Tôi không thể, tôi đang tìm ngô…
— Tôi không thể, tôi phải trông chừng đàn con…
Và thế là từng con một từ chối. Chim ruồi rời đi, đôi cánh nặng trĩu, trở lại cái hang.
Thời gian lại trôi qua.
Chim ruồi quay lại lần cuối, nhưng lần này mang theo một tin buồn:
— Chị của các cô đã chết… Cô ấy qua đời một mình, trong cái hang. Không ai chôn cất, không ai khóc thương cô ấy.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm lên chuồng gà, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi tiếng khóc than và tiếc nuối.
Những con đang ấp trứng bỏ dở công việc.
Những con đang tìm ngô buông rơi hạt xuống đất.
Những con đang chăm đàn con cũng dừng lại, tâm trí dằn vặt.
Sự hối hận đè nặng hơn bất cứ loại chất độc nào. Tại sao không đi sớm hơn? Tại sao phải chờ đợi? họ tự hỏi.
Không còn quan tâm đến khoảng cách hay nỗi mệt nhọc, tất cả cùng nhau lên đường đến cái hang, vừa đi vừa khóc lóc. Giờ đây họ đã có lý do để đi… nhưng đã quá muộn.
Khi đến cái hang, họ không tìm thấy con gà mái. Chỉ có một lá thư được để lại, như lời từ biệt cuối cùng. Trong thư viết:
"Trong cuộc đời này, nhiều người sẽ không bước qua một con phố để giúp đỡ bạn khi bạn còn sống, nhưng họ sẽ vượt hàng dặm đường để đưa bạn về nơi an nghỉ khi bạn đã chết.
Và hãy nhớ rằng, phần lớn những giọt nước mắt rơi trong đám tang không phải là nước mắt đau thương, mà là nước mắt của sự hối tiếc và ăn năn."
ST
Viết bình luận đầu tiên
MỚI CẬP NHẬT
ĐỌC THÊM
Làm Sao Để Không Sợ Bùa Ngải, Không Sợ Ma Quỷ Ám Hại?
Câu trả lời nằm ở chính tâm bạn. Bóng tối không mạnh, chỉ là lòng ta yếu; nuôi chính khí đủ đầy, mọi thứ âm khí tự khắc tan biến.
Một vòng tay trong phòng xử án: câu chuyện lay động nước Mỹ về người cựu binh từng tham chiến ở Việt Nam
Người cựu chiến binh 82 tuổi run rẩy đứng trong phòng xử án, chờ đợi bản án tù. Nhưng thẩm phán không gõ búa, mà với tay ôm lấy bị ...
Lòng tốt nhỏ bé, sức mạnh lan truyền qua nhiều thế hệ
Một nửa phần ăn năm xưa đã không dừng lại ở tuổi 13, nó đi qua một đời người và sống tiếp trong trái tim một đứa trẻ. Lòng tử ...
Từ bi có trí tuệ trước những phận đời tự sát: hiểu để không phán xét
Khổ đau không cần bản án — chỉ cần một bàn tay biết lắng nghe. Và một trái tim biết từ bi có trí tuệ — đủ để cứu lấy ...
Bí mật người cha và con gái khi tắm
Tắm cho con gái, người cha vô tình biết được bí mật giấu kín bấy lâu!