Chuyện của một cô tiếp viên quán Karaoke tay vịn
Wednesday, 11/09/2024 - 05:39:00 PM
Đọc thì rất buồn cười, giọng văn chua chát mà châm biếm, nhưng phản ánh thật rõ tất cả các loại đàn ông thuộc đủ tầng lớp khác nhau.

Em tên Duyên. 27 tuổi, chồng bỏ. Một nách nuôi 2 đứa con. Tên với chả tuổi. Nhiều khi chán đời, em nghĩ mình chính ra phải họ Vô.
Ngày lên thành phố đến gặp chủ quán hát xin việc, mụ quản lý hỏi “Trông cũng tàm tạm nhỉ. Có biết chơi nhạc cụ nào không?” Em nói không. Giọng lại như bò đực. Tay chủ quán mặt lạnh như cứt ngâm bảo “Giọng không quan trọng, biết kèn trống là được”. Em ngây thơ hỏi kèn trống là gì. Một đứa nhân viên nhìn em cười cười bảo, không biết rồi sẽ biết.
Vậy là chính thức được vào biên chế. Em được phát cái thẻ nhựa có dây đeo màu xanh dương. Mã của em là 16,như kiểu 16 trăng tròn
Ngày…
Ngày đầu tiên đi làm, em được phát bộ váy màu cam, ngắn trên đầu gối. Mụ chủ dặn xào khô ba trăm, xào ướt năm trăm, nhưng quan trọng là bóc bia thật nhiều vào. Em hỏi xào khô là gì, xào ướt là gì. Con nhân viên cùng ca bảo, xào khô là bốc xôi, xào ướt là mò cua. Sư cha nhà nó, thuật ngữ chuyên ngành ghê.
Ngày….
Ngồi với một lão tuổi phải bằng bố em ở quê. Sau khi hát liền ba bài nhạc đỏ, lão sờ sờ bụng em nói em mới đẻ dậy à, sao bèo nhèo thế! Em vờ vịt ngượng ngùng bảo em còn chưa có cả bạn trai, anh đừng nói lung tung mất quan điểm. Lão ghé sát mặt em đòi hôn. Mồm lão thở ra mùi rất khó chịu. Em dốt văn không biết tả như nào nhưng em cam đoan giống y như mùi tre ngâm mới vớt dưới ao lên. Nó vẫn sấn sổ đòi hôn bằng được. Em gạt tay ra (tay em rất khỏe), nói anh hôn vào đâu cũng được, trừ môi. Lão rên rỉ, em ơi 28 năm nay anh chưa hôn môi ai rồi, kể cả con ngan già ở nhà, cho anh hôn phát để tìm lại cảm xúc. Điên quá em phải chìa mông ra, nói anh cứ coi đây là môi đi. Cảm với chả xúc, tổ sư bọn già không đều phát.
Ngày….
Lại phải ngồi với một thằng già. Thằng này khoe mới họp lớp về, bây giờ hát cho hả rượu. Em bẻ ngón tay răng rắc rồi xoa bụng nó, bảo “Èo, anh không chơi môn thể thao nào cho bụng nhỏ lại đi à?” Nó cười trơ cả răng giả sáng bóng nói có chứ, môn thể thao yêu thích của anh là đóng gạch, tuần đóng hai lượt. Lượt sân nhà, lượt sân khách. Rồi cầm míc hát như cháy nhà “Là la la la, la la là lạ…” Em hỏi anh hát bài gì mà toàn là la la thế. Nó bảo à Tình ca người thợ mỏ của Hoàng Vân. Hát cho hả rượu, có thuộc đếch đâu. Ngồi xào khô một lúc, nó chỉ vào màn hình bảo tìm cho anh cái bài gì mà “nhét xà đu bu che khơ lốp cai a” phát, hồi nghiên cứu sinh bên Nga hội anh hay hát bài này giờ quên mẹ mất. Em phì cười nói, trời ơi anh giỏi ngoại ngữ quá. Nó gật gật “Ờ, tâm hồn anh thuộc về nước Nga vĩ đại”. Xong ôm cứng lấy em rồi đặt tay lên đùi vuốt vuốt . Mẹ, tâm hồn Nga đéo gì mà quần áo toàn nghe mùi hôi nách lẫn với mùi thuốc lào và dầu gió Trường Sơn khiến em toàn phải né. Kinh với bọn khách già này lắm rồi.
Ngày…
Một đám mò vào. Anh tóc xoăn chỉ tay vào một thằng tóc dài, thân thể cân vội chắc được 42 ký cả giày giới thiệu “Em vinh dự được ngồi với anh nhà văn nhé. Một cây bút lỗi lạc của nền văn học nước nhà đấy”.
Nhà văn có khác. Rút trong túi quần chai rượu gạo, rót 3 ly, đưa em một ly, ngửa cổ làm một hơi, nói “Chén này anh uống cho anh”. Làm tiếp ly thứ hai, nói “Còn chén này uống cho cô đơn và sự bạc bẽo của đời”.
Loa to quá em chỉ nghe bập bõm tiếng được tiếng mất. Khà một tiếng rất hào sảng, nó ôm lấy em hỏi em có thương anh không! Em rúc vào bộ ngực lép kẹp như ve sầu đực, gật đầu như một trinh nữ chân chính. Trong lập lòe ánh đèn, nó ôm mặt khóc tu tu, nói chỉ có em thôi, còn lại là “chúng nó” hết. Mặc dù em là cave nhưng anh xin ghi nhận mối ân tình này. Em gỡ tay ra, bảo nghệ sỹ các anh đa cảm nhỉ. Nó luồn tay vào váy em, thủ thỉ “Anh đã viết ba vạn cuốn sách nhưng cuối cùng nhận ra rằng, tình yêu cũng chỉ đến thế mà thôi”. Em hỏi “chỉ đến thế mà thôi” là đến đâu anh! Nó ấn vào điểm tinh tế và nhạy cảm nhất của em, nói “Đến đây này”. Nghệ sỹ toàn loại mất nết.
Ngày…
Hôm nay xin nghỉ. Các anh khách quen gọi điện rối rít hỏi sao thế. Anh tâm hồn Nga thậm chí còn đọc cả thơ động viên, cái gì mà “Ngày mai trong nắng trắng ngần. Cô thôi sống kiếp đày than giang hồ” vì nghĩ em xin nghỉ hẳn để làm lại cuộc đời .
Soạn tin nhắn đến 40 anh, em nhấn nút gửi đồng loạt “Yêu các anh nhiều. Hôm nay em đến tháng”. Rồi nằm úp mặt vào tường khóc, vì nhớ con.
Em tên Duyên. Ngày mai em 28 tuổi
--
Song Hà
MỚI CẬP NHẬT

ĐỌC THÊM
Hành trình 9 năm từ nhóm 8 nữ sinh đến đoàn du lịch 28 người: Bài toán thắt chặt tình bạn và tối ưu chi phí
Từng là hội bạn thân gồm 8 cô gái thời sinh viên, sau 9 năm, nhóm bạn tại Hà Nội đã phát triển thành một đại gia đình 28 thành ...
Mảnh đất 5.705 sq ft thắt chặt tình thân: Đại gia đình 4 thế hệ chung sống hòa thuận tại Hà Nội
Trên mảnh đất rộng 5.705 sq ft tại Chương Mỹ (Hà Nội), một đại gia đình 4 thế hệ với 13 nhân khẩu vẫn duy trì nếp sống chung sân, ...
Du khách Hà Lan đạp xe dạo chơi bất ngờ được "bắt cóc" vào đám giỗ miền Tây: Màn giao lưu văn hóa nồng hậu gây sốt
Trong hành trình đạp xe vài dặm trải nghiệm vùng sông nước miền Tây Việt Nam, một nhóm du khách Hà Lan đã bất ngờ được người dân địa phương ...
Góc khuất hôn nhân: Từ bỏ sự nghiệp nghìn USD ở quê nhà để theo chồng và cái kết tỉnh ngộ
Câu chuyện một người vợ quyết định ly hôn khi chồng bắt bỏ công việc ngân hàng và quán ăn đang phát triển tại Mỹ Tho để lên Sài Gòn ...
Bệnh "rời đi" của người trẻ hiện đại: Giữa thế giới ngập tràn lựa chọn, vì sao năng lực "ở lại" trở thành tài sản vô giá?
Trong một xã hội bị chi phối bởi thuật toán và vô số 'cửa thoát', thế hệ trẻ đang đối mặt với cuộc khủng hoảng ý nghĩa sống khi liên ...