
Nhà văn Cao
Xuân Huy tặng chữ ký trên tác phẩm “Vài Mẩu Chuyện” trong ngày ra mắt
sách -
ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.
Thanh
Phong/Viễn Đông
WESTMINSTER
- Cuối
tuần qua, ngày 10-7-2010 nhà văn quân đội Cao Xuân Huy đã giới thiệu tác
phẩm
thứ hai của ông, cuốn “Vài Mẩu Chuyện” tại hội trường nhật báo Việt
Herald, sau
tác phẩm thứ nhất “Tháng Ba Gãy Súng” đã ra mắt trước đây.
Như lời giới thiệu
của nhà báo Trần Như Hùng, Trưởng Ban Việt Ngữ đài SBS tại Úc, thì Cao Xuân Huy
không nhận mình là nhà văn, chỉ nhận là một người tình cờ cầm bút, vì đưa đẩy
cuộc đời mà bước vào chốn văn chương; như ngày xưa khi thời cuộc, vận mệnh của
cả nước, của mọi người, của bạn bè và của chính mình, đã đẩy anh vào đời lính.
Tuy không nhận mình là nhà văn, nhưng đọc hết “Vài Mẩu Chuyện” do Cao Xuân Huy
viết, và qua những chức vụ anh đã đảm nhiệm: Tổng Thư Ký rồi Chủ biên tạp chí Văn
Học từ 1989-2009, người đọc không thể không công nhận ông là một nhà văn đúng
nghĩa, một người lính viết văn, phơi bày những chuyện thật của đời lính, mà
chắc nhiều độc giả lính khi đọc, đã thấy như Cao Xuân Huy đang nói về chính
mình như một đoạn trong bài “Chờ Tôi
Với”, tả lại cảnh giờ ngưng chiến 28-1-1973 theo hiệp định Paris:
“… Tâm nhìn Toàn: ‘Đù
má ông thầy. Ngưng bắn rồi mà sao tui chết hả ông thầy? Ông rán sống nghe ông
thầy!”. Nói dứt câu, người Tâm giựt mạnh rồi mềm xuống. (trang 74).
Tuy quân đội hai miền
Nam-Bắc vẫn coi nhau là kẻ thù, mới vài phút trước giờ ngưng bắn còn choảng
nhau bằng lựu đạn và các loại súng khác nhau, mới vài phút trước giờ hai bên ngưng
tiếng súng, Toàn đã mất Tâm, thằng bạn vốn gọi mình bằng hai chữ thân yêu “ông
thầy”. Mới vừa choảng nhau trí mạng, nhưng sau khi hai bên đã hoàn toàn ngưng
giết nhau:“Lính hai bên ùa lên phía trước, ôm nhau hò hét: Hết đánh nhau rồi!
Hết chiến tranh rồi!
Những bộ quân phục
rằn ri miền Nam trộn lẫn những bộ quân phục cứt ngựa miền Bắc. Cố không khóc,
nhưng nước mắt Toàn cứ ứa ra, không kềm được. Nhưng việc gì phải kềm chứ! Toàn
mặc cho nước mắt trào ra.
Có tiếng nghẹn ngào
bên cạnh: “Anh khóc đấy à?”.
Toàn quay qua, một người
bộ đội nước mắt cũng đang nhòe nhoẹt. Chẳng nói chẳng rằng, cả hai ôm chầm lấy
nhau…” (trang 76).
Và còn những mẩu
chuyện khác rất thật, khiến người đọc cười ra nước mắt như “Ngu Như Lợn” hay
“Vải Bao Cát” (trang 53-60):
“… Toàn vẫn dùng răng
ngậm cái cán đèn để rảnh tay cởi quần áo cô gái. Cố gắng dùng thật ít ngón tay để
cởi cúc áo, mấy ngón tay còn lại Toàn cố tình vi phạm hiệp định, lấn đất giành…
da!.... Toàn vừa banh áo cô gái ra, vừa lẩm bẩm một mình: ‘Cha mẹ ơi, gái quê,
suốt ngày ngoài nắng mà sao da thịt trắng đến thế này!’.
‘Ông đang ‘khấn tiên
sư’ gì đấy?’.
‘Con khô mực này đâu
có banh ra được, phải cởi ra chứ?’”…
“Vài Mẩu Chuyện” gói
gọn trong cuốn sách chỉ dày có 125 trang, nhưng là 125 trang người đọc không
thể bỏ qua một trang nào, vì nó rất thật, thật đến nỗi như lời người giới thiệu
trong buổi ra mắt: “Nhiều người lính khuyên Cao Xuân Huy đừng viết thật quá như
vậy, kẻo bị hiểu lầm là đề cao phía bên kia”. Nhưng có đọc “Vài Mẩu Chuyện”, người
đọc sẽ thấy Cao Xuân Huy không có ý như thế, anh chỉ nêu lên một phần nào đó
“tính đời thường và nhân bản” của con người Việt Nam, dù sống ở hai miền Nam – Bắc, hai thể chế chính trị
khác nhau.
Trong buổi ra mắt
“Vài Mẩu Chuyện”, trước mặt khá đông các nhân sĩ, trí thức, nhà văn, nhà giáo,
mọi người nhớ nhất câu Cao Xuân Huy nói, khi được nhà báo MC Trần Như Hùng mời lên phát biểu. Cao Xuân Huy chỉ nói
vỏn vẹn như sau: “Đây không phải buổi ra mắt sách, mà chỉ là giới thiệu cuốn
sách của tôi mới ra”. Rồi anh cúi chào mọi người và đi xuống.
Nhiều người trong
giới nhà văn, nhà báo lên phát biểu đôi điều về Cao Xuân Huy, như các ông Đoàn
Trọng Cảo, Tô Văn Cấp, Phạm Đình Cung, Phan Nhật Nam, Trịnh Y Thư, v.v., tất cả
đều là những người hiểu và biết nhiều về Cao Xuân Huy, ca ngợi anh là một người
lính sống thực với chính mình. Nhưng có lẽ, không ai nói lên đầy đủ về con người
Cao Xuân Huy hơn người bạn đã từng vào sinh ra tử với anh, nhà báo Trần Như
Hùng:
“… Cao Xuân Huy viết
không để lập ngôn, tán tụng người và tự tâng bốc mình như bao người đã viết đầy
dẫy quanh ta. Cao Xuân Huy chỉ làm công việc của người kể chuyện. Anh kể chuyện
của chính mình và của bạn bè (bạn lính,
bạn tù), chuyện của những con người rất bình thường (nhưng không tầm thường). Đó
là chuyện rất bình thường về người lính miền Nam.
Sau ngày sa cơ, chịu đựng
biết bao đắng cay, nghiệt ngã của kiếp bại trận, bị đói, khát, bệnh tật và lao động
khổ sai hành hạ, nhưng anh vẫn không để ý chí bị khuất phục và chấp nhận, dù có
phải trả bằng mọi giá, vẫn cố giữ cho được giá trị của một con người.
Những mẩu chuyện của
Cao Xuân Huy kể lại về kiếp nhân sinh, của riêng một người và cũng là của chung
nhiều người, rất phổ quát và cũng rất riêng tư. Kể chuyện mình, Cao Xuân Huy
dùng ngòi bút như lưỡi dao mổ bén ngót, xẻ tung vết thương lòng, tách rời từng
lớp, từng sớ dằn vặt, nằm sâu trong óc, trong tim, phơi bày trần trụi cái phần
bản lai của mình cho người khác nhìn tận mắt.
Người đọc nhìn vào
nỗi niềm riêng của anh, như đứng trước tấm gương bị buộc phải đối diện với cái
phần thật, nấp kín trong tiềm thức mình.
Có người trách Cao
Xuân Huy sao lại lạnh lùng tạt gáo nước lạnh đánh thức, buộc họ phải rời bỏ cái
tổ kén đã vun quén để tự huyễn hoặc mình. Nhưng nhiều người lại cám ơn anh, đã
giúp họ có đủ can đảm tự nhắc nhở chính mình lắm điều cố chôn chặt trong ký ức,
để từ đó tìm lại được niềm tin nơi con người…”.
Buổi giới thiệu “Vài
Mẩu Chuyện” của Cao Xuân Huy đã mang đến cho những người có mặt niềm vui và nụ cười thỏa mãn, không uổng phí
thời gian, dù cuối tuần có quá nhiều bận rộn.
Ra về, hầu hết trên
tay mọi người đều có “Vài Mẩu Chuyện” của Cao Xuân Huy. Nhà văn quân đội này đang
cư ngụ tại 22902 Briarcroft, Lake Forest, CA 92630, đồng hương nào muốn có “Vài
Mẩu Chuyện”, có thể liên lạc với ông qua địa chỉ trên hoặc qua điện thoại (949)
266-4542 hay điện thư: caoxuanhuy@yahoo.com
© ViễnĐôngDailynews