Wednesday, 26/07/2017 - 08:30:53

Trại hè "nóng bỏng"

Viết để tặng các thầy cô dạy Việt Ngữ

Trường Nguyễn Bá Tòng
Bài PHƯỢNG VŨ

Hè về! Hè về! Nắng tung nguồn sống khắp nơi
Hè về! Hè về! Tiếng ca nhịp phách lên khơi ... (Hùng Lân)



Dấu hiệu đầu tiên nhắc tôi “Hè về” bắt đầu từ tấm thảm ngoài cửa của bà hàng xóm người Mỹ. Khi mùa Xuân vẫn còn lãng đãng đâu đây, ánh nắng hè chưa thực sự bắt đầu, bà đã thay tấm thảm trước cửa bằng một tấm thảm mới tinh với nền màu xanh tươi của lá cây và nổi bật trên đó là hàng chữ trắng to: “Hello Summer!” Mỗi lần đi đâu về, đứng lấy chìa khóa mở cửa tôi lại đập mắt với hàng chữ chào đón mùa Hè đầy vui tươi đó để thấy lòng cũng rộn ràng đón Hè sang.



“Hè về! Nắng tung nguồn sống khắp nơi,” mùa của những hội ngộ đầy niềm vui. Hòa trong không khí tưng bừng vui chơi đó, cô Vũ Diệp, hiệu trưởng trường Việt Ngữ Nguyễn Bá Tòng năm nay đã có sáng kiến cho các thầy cô và người thân tham dự một trại hè ba ngày với trại trưởng là thầy Đỗng. Sau một thời gian nghiên cứu, tìm hiểu chọn lựa địa điểm, thầy thông báo và kêu gọi ghi danh. Cuối cùng trưa thứ Sáu, mọi người lên đường với năm xe khởi hành từ những địa điểm tập trung khác nhau, tiện cho thầy cô đến nơi gần nhà mình. Nhưng tất cả cùng chung một điểm đến: Ngôi nhà to hai tầng với đầy đủ tiện nghi, có nhà bếp rộng, có phòng khách lớn, có nhiều phòng ngủ lại thêm basement nằm ở ngoại ô Las Vegas (cách trung tâm 8 phút lái xe). Đó là ngôi nhà nghỉ hè của “Gia đình Nguyễn Bá Tòng” thật đẹp và rộng rãi, từ phòng khách cho tới nhà bếp với nhiều phòng ngủ và sân sau có lò than nướng thịt.



Đây là một hình thức mới khi đi du lịch với số người đông, thay vì ở hotel tốn kém, lại không thoải mái. Khi cần bạn cứ lên online để tìm ra ngôi nhà mình ưng ý nhất với địa điểm giá cả vừa với túi tiền và tầm cỡ nhà mình mong muốn. Hình thức này có lợi vì người mướn cảm thấy thoải mái như nhà của mình mà lại rẻ hơn nhiều so với hotel. Đặc biệt và vui nhất là có thể sử dụng nhà bếp rộng rãi với đầy đủ dụng cụ cần thiết để tự nấu hay chế biến món ăn mình thich. Rồi ngồi ăn chung với nhau, vui vẻ tán dóc như bầu không khí họp mặt gia đình.
Lên đường khác địa điểm vì đón người nhiều nơi khác nhau, nhưng nhờ có GPS, và có địa chỉ nơi đến, nên mọi người yên tâm không sợ bị lạc để cùng hẹn gặp nhau ở “ngôi nhà nghỉ hè lý tưởng.” Xe cô Diệp lên sớm đi Cosco mua những thứ cần thiết: ly, dĩa, khăn giấy... và chuẩn bị sẳn món bánh cuốn chả lụa và nem chua. Nhóm xe chúng tôi đi giữa nên khi lên đến nơi thì mọi thứ đã sẵn sàng trên quầy bếp (island) rất rộng, mọi người nghỉ ngơi rồi ra ăn tối chung với nhau. Ai cũng khen “nhà mới” của cô Diệp quá đẹp và quá tiện nghi. Phòng khách có tivi màn hình lớn tha hồ xem phim, có cả ghế massage cho ai mỏi lưng vì ngồi đường xa, có bàn ping pong dưới basement cho ai thích chơi. Cuối cùng xe đi chót (vì có mấy người đi làm về trễ) cũng lên đến nơi. Chờ cho nhóm này ăn xong, chúng tôi lên đường thăm “Las Vegas by Night.”



Thực ra Las Vegas đối với dân Cali quá quen thuộc, nhưng mỗi lần đi lại thấy có thêm nhiều nét mới. Nhưng gần như có một điểm hẹn chung là ai cũng thích đi xem “Múa Nước” vì vừa được hưởng hơi nước mát rượi trong không khí nóng hừng hực của Las Vegas vừa nhìn hình ảnh “múa nước” uốn éo rất đẹp và cứ 15 phút lại có một show mới mà lại hoàn toàn Free. Tôi nhớ lại lần đi Singapore bị tour guide dụ đi xem “múa nước” đẹp nhất thế giới làm ai cũng háo hức đóng tiền để đi xem. Ai dè xem xong mới biết vừa tốn tiền vừa tốn công đi xa tới một bãi biển hoang dã mà hình thức “múa nước” làm sao đẹp bằng Las Vegas.

Trong nhóm vài người chưa biết Las Vegas, có thể đi vòng vòng ngắm các loại hình đánh bài và chơi thử vài đồng cho biết mùi vị đánh bài ra sao. Có điều bây giờ ở sòng bài không còn được nghe âm thanh vui tai “tiền rơi leng keng” như trước kia. Âm thanh “tiền rơi” đó, đã từng làm cho nhiều người mê, có khi đến Las Vegas là chỉ để nghe âm thanh réo rắc vui tai đó. Sau này họ cải tiến không còn để tiền cắc rơi cả thau nữa, vì vừa nặng vừa dơ, nhưng họ vẫn giữ lại âm thanh “leng keng” đó cho vui tai. Lần này đi, tôi không còn nghe âm thanh tiền rơi nữa.



Lòng vòng một hồi, nhìn đồng hồ thấy đã hơn 11 giờ khuya, mọi người rủ nhau về để sáng mai còn khởi hành sớm để tránh nắng cháy da người ở “Thung Lũng Cháy” (Valley of Fire). Vì Las Vegas ai cũng đi nhiều lần rồi, nên kỳ này Thầy Đỗng cho mọi người thưởng thức món lạ: Trời mùa hè, đi Las Vegas chưa đủ nóng, nên cho vào “Thung Lũng Cháy” cho biết cảm giác “nóng như lửa cháy” ra sao?

Tối đó về khuya nhưng có mấy phòng các cô vẫn còn rù rì tâm sự tới khuya lơ khuya lắc mới chịu ngủ. Vì trong năm, Chủ Nhật đi dạy đến lớp đúng giờ, tan lớp lại lo về nhà vì bao nhiêu việc đang đợi, làm gì mà có giờ ngồi tâm tình. Thức khuya như vậy mà sáng sớm đã thấy tiếng cười nói dưới nhà bếp của mấy cô lo chuẩn bị ăn sáng cho mọi người.

Thầy Đỗng đã rao trước sẽ đi sớm nên sau khi chuẩn bị mấy két nước chai và thùng đá đem theo, vì đi chơi sa mạc nước là quan trọng hơn hết, thầy bắt đầu thúc giục mọi người lên đường. Thầy Đỗng là dân Hướng Đạo nên lúc nào cũng lo chu đáo mọi việc trước sau và quan tâm tới nhu cầu của từng người. Đi chơi với dân Hướng Đạo là an tâm!



Thầy Đỗng hướng dẫn đoàn xe trực chỉ lên đường tới “Valley of Fire.” Đúng là ngồi trên xe có máy lạnh nên không cảm nhận được “cái nóng nung người nóng nóng ghê” của nhiệt độ bên ngoài, nhưng nhìn nhiệt độ trong xe luôn trên 100. Càng đi vô trong sức nóng càng lên, có khi lên quá 110 - 116 độ. Hèn gì dân Cali thường ca: “ Hè về, hè về lại lo rừng cháy khắp nơi.”

Nhìn hai bên thấy thung lũng nóng cháy với vô số núi đá chung quanh. Đi xe mướn có máy lạnh tốt, lại có GPS hướng dẫn nên mọi người an tâm. Nhìn nắng lóa sáng chung quanh, tôi chợt nhớ tới điều dặn dò hãy nhớ giữ lấy sáu vị Bác Sĩ bên mình để luôn được khỏe mạnh. Và “Ánh nắng mặt trời” chính là một trong sáu vị bác sĩ đó. Ai mà tới khu này sẽ luôn luôn được “Bác sĩ Mặt Trời” chiếu cố “ôm ấp” tận tình để lúc nào cũng cảm thấy “ấm áp” triền miên.



Đường đi xa, toàn là sa mạc nóng cháy, nên mọi người nhắc nhở nhau “nhớ uống nước cho nhiều.” Khổ nỗi khi nước vô nhiều, nó lại cần đường ra, mà giữa sa mạc nóng cháy, chung quanh toàn núi đá... thì tìm đâu ra “rest room.” May quá khi tới cái cổng gổ sơ sài giữa rừng núi hoang vu, bỗng một giọng mừng rỡ cất lên:
“Kìa phía trước ở góc núi đá rừng có rest room kìa!”

Ui chao! Đúng là nước Mỹ # 1, vì ở nơi “thâm sơn, cùng cốc” chung quanh toàn sa mạc núi đá. Vậy mà vẫn có rest room cho mọi người sử dụng.

Các xe dừng lại, mọi người gọi nhau xuống xe đi thăm “lăng bác.” Từ này thì tôi hiểu vì khi về VN thường nghe mấy người dùng rất thường. Giữa sa mạc nóng cháy hoang vu nên chỉ có một phòng dành cho nữ và một cho nam. Đứng xếp hàng giữa trời nắng cháy da người làm sao chịu nỗi, nên tôi chạy vội tới bóng mát nhỏ xíu của một cây to gần đó đứng đợi. Dù là bóng mát nhỏ thôi nhưng đở hơn rất nhiều nếu phải đứng giữa trời nắng hừng hực trong sa mạc. Ước gì trong cuộc đời “nắng cháy” mỗi người đều tìm được bóng mát cho cuộc đời mình dù nhỏ bé thôi, nhưng rất cần thiết để ta có sức đi tiếp.

Một thầy đi ngang, nhìn thấy tôi bèn hỏi, “Ủa cô không định đi thăm ông Trump sao?” Tôi ngạc nhiên, không hiểu nắng quá tai mình bị “khủng hoảng” nên nghe gà hóa cuốc chăng? Chắc thấy mặt tôi nghệch ra, thầy bèn cười nói tiếp, “Cô quên vụ nhiều người Mỹ bây giờ hay dùng giấy vệ sinh có hình ông Trump rồi sao? Vì thành tích tệ hại làm mất mặt đất nước của ông mỗi ngày một gia tăng.”

Ô! thôi tôi nhớ ra rồi, cái đầu sao mau quên quá! Tôi vội vàng đáp, “Có, có chứ. Nhất định phải gặp Trump chứ!”
Sau khi thả bầu tâm sự xong, mọi người thơ thới nhẹ nhàng leo lên xe đi tiếp hành trình viếng thăm “Valley of Fire.” Đúng là bàn tay Thượng Đế tuyệt hảo, càng đi sâu vào trong thung lũng, chúng tôi càng bắt gặp những cảnh thiên nhiên hùng vĩ, bao la. Dưới mắt nhìn “sáng tạo” các bạn có thể nhận ra những tảng đá màu đỏ mang hình: Con voi khổng lồ, con gấu, con cá... hay một đoàn sư tử đang chạy đua trong sa mạc. Bên cạnh đó là hình những lâu đài cổ xưa với nhiều nét đẹp cổ kính khác nhau, khiến tôi chợt nhớ câu hát: “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ” Nhưng đó chỉ là “mơ giữa ban ngày,” ở đây làm gì có mưa, chỉ có nắng cháy da người.
Đi sâu thêm nữa, chúng tôi đến được khu trung tâm của “Valley of Fire State Park.” Nơi đây là một museum nhỏ, trưng bày đầy đủ hình ảnh các loài thú đã từng sống ở đây. Với các con thú (nhồi bông) to bằng con thật nào là chó sói, nai hươu cùng những hình ảnh và thông tin đầy đủ về quá trình hình thành “Nevada's First State Park,” trải dài xuyên qua bốn tiểu bang.
Hồi nhỏ còn đi học đọc bài thơ Tú Xương

“Sóng kia rày đã nên đồng,
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai.”

Tôi cứ nghĩ là chuyện viễn vông không có thật, nhưng ngày nay với những nghiên cứu khoa học và chứng cứ đầy đủ, mới biết đó là sự thật 100%. Vùng đất chúng tôi đang đứng đây 500 triệu năm trước, là biển cả mênh mông. Hèn gì thơ cổ cũng từng nói: 500 năm trước là biển cả, 500 năm sau đã là nương dâu.
“Ngũ Bách Niên Tang Điền Thương Hải.”

Tận mắt nhìn những hình ảnh biến đổi giữa “xưa - nay” mới cảm nghiệm sâu xa “Đời là vô thường.” Biển cả, nương dâu to lớn vậy mà còn thay đổi huống hồ gì thân phận con người bé nhỏ mong manh.
Sau khi dạo một vòng “Mini Museum” tha hồ đọc tài liệu, hình ảnh về “Thung Lũng Cháy” với những bước chân con người tiền sử từng sống ở đây từ 4000 năm trước. Qua đó mới biết con người qua thời gian đã biến đổi rất nhiều, trong khi chỉ có cảnh vật là vẫn giữ nguyên. Tương tự trong cuộc sống đôi khi mình thay đổi mà mình không biết, cứ tưỏng là người khác đổi thay... Trước khi rời nơi đây chúng tôi rủ nhau chụp hình với những hiện vật hiếm quý, rồi lên đường khám phá tiếp.

Càng đi sâu vào bên trong “Valley of Fire” chúng tôi càng thấy vẻ đẹp của núi đá thiên nhiên thật hùng vĩ, bao la. Nhất là tới những khu “Natural Arch” đá xếp chồng lên nhau tạo nên những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Rồi đi tới những khu “Arch Rock,” nhìn mê quá đi! Đúng là bàn tay của Tạo Hóa thật khéo léo đã tạo nên những kỳ công tuyệt vời. Vậy là chúng tôi phải ngừng xe, kéo nhau xuống. Mỗi người chọn một “vòm núi đá” để chui vào ẩn mình tránh nắng, hưởng chút khí mát còn ẩn trong đá, thấy mát rượi, rồi thi nhau chụp hình làm kỷ niệm. Thật là vui, mọi người rủ nhau lên hốc này, xuống hốc kia, rồi chụp hình cho nhau quên cả nắng cháy da người. Các thầy còn hăng hái đu mình lên vách đá treo người tòn teng định tập dợt để làm vận động viên leo núi dành giải thế giới kỳ tới.

Cứ miên man với những cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ, mọi người quên cả thời gian, quên cả nắng nóng quanh mình đến khi “kiến bò bụng” mới chợt nhớ ra cần về nhà vì đã quá giờ ăn trưa lâu rồi

Buổi sáng trước khi đi, các cô đã lo bắt nồi cơm điện to đùng. Bây giờ về nhà đã có nồi thịt kho nước dừa với trứng và một thẫu dưa giá do bà xã thầy Vincent phụ trách. Lúc nào bạn đói bụng gặp bữa cơm với các món trúng ý lại mang đầy nét quốc hồn quốc túy thì bạn mới hiểu cái cảm giác ngon miệng của nhóm chúng tôi như thế nào. Mọi người vừa ăn, vừa khen rối rít, cứ vui tưng bừng như ngày Tết, vì tụi tôi đang thưởng thức món Tết chánh gốc của dân miền Nam!

Nhớ lại lời của bác sĩ tâm lý Đông Xuyến: Khi người ta làm việc chung với nhau (kể cả hát, đi chơi, đi ăn chung) sẽ nảy sinh ra sự gắn kết giúp tâm người ta dịu xuống, giảm bớt sự căng thẳng và gần gũi nhau hơn. Thật đúng như vậy, nhà bếp lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười đùa vui vẻ và mọi người đều tích cực tham gia thi nhau kể chuyện vui tha hồ cười mệt nghỉ. Nhờ đó mọi người cảm thấy hiểu nhau và gần nhau hơn. Tiếng cười đùa từ sáng sớm thức dậy, trong khi chờ dọn ăn, lúc dọn dẹp cho tới tận trước khi ngủ. Trong nhà lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười nói như buổi sum họp một đại gia đình. Thật là một kỳ nghỉ hè đầy niềm vui.

Khi bạn cười,bạn thể hiện trên khuôn mặt những niềm vui
Khi bạn vui, bạn làm cho người xung quanh cười
Khi những người xung quanh cười bạn thấy mình hạnh phúc.

Buổi chiều thầy Đỗng và thầy Vincent phụ trách nướng sườn bò Đại Hàn (cô Diệp đã ướp sẳn). Nhà có sân sau, có lò than thành thử thịt nướng bào đảm ngon hết ý. Thế là chiều đó mọi người được thưởng thức tài nghệ nướng thịt tuyệt chiêu của hai thầy. Ngoài ra còn thêm mấy chai bia để lai rai mới đã!
Buổi tối mọi người còn được mời xem bộ phim đắt khách mới ra lò “Wonder Woman.” Tôi ít xem phim, nhất là phim đánh, đá, nhưng bị rủ rê mãi lại nghe nói “ Phim này đứng đầu doanh số các phòng vé.” nên xiêu lòng ngồi xem với mọi người. Quả là phim hay thật! Rồi còn được thưởng thức món chè đậu đỏ nước dừa của bà xã thầy Đỗng trổ tài ngon hết ý!
Cám ơn đời vì đời quá đáng yêu! Xin cám ơn những người đã bỏ công sức để làm nên một “Trại Hè nóng bỏng” đáng nhớ đầy niềm vui. Cũng xin cám ơn các bạn “trại viên” đã tham gia góp niềm vui, tiếng cười cho trại hè thêm phần hứng khởi. Sau trại hè này mọi người rất mong sẽ được tái ngộ vào dịp khác sớm nhất, để chúng ta cùng: “Live well, love much, laugh more, smile always!”

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp