Monday, 28/10/2019 - 11:35:24

Thư gửi bạn trẻ Việt Nam (kỳ 5)

Các bạn trẻ thân mến,
Lâu rồi, tôi có đọc những mẩu chuyện ngắn về những anh hùng mà người Cộng Sản đã tạo ra để khích động tuổi trẻ Việt Nam xung phong lên “đánh Mỹ cứu nước,” để khi đọc xong, ngạc nhiên hết sức vì không thể tưởng tượng được có người “Xạo Hết Chỗ Nói” như vậy được. Này nhé, mời các bạn đọc báo Phụ Nữ Today:

“Ông Bùi Minh Kiểm (SN 1942, ở tại đường số 5, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng…Đó là vào khoảng 9 giờ một ngày tháng 4/1968, khi đơn vị của ông gồm 4 người (thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 140 – Bộ Quốc phòng) đang đào hầm trên bãi cát gần bờ sông Vu Gia (thuộc huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam – PV) để bảo vệ một điểm trung chuyển đạn dược phục vụ mặt trận Quảng – Đà. Trong lúc bốn người đang đào công sự thì địch sử dụng máy bay do thám phát hiện. Chỉ khoảng một giờ sau, hàng chục chiếc trực thăng của địch bất ngờ đổ bộ xuống vị trí cách đơn vị ông chưa đến 20 mét. Biết địch chắc chắn sẽ cho quân càn tới để tiêu dịch cứ điểm quan trọng này nên ông và đồng đội Nguyễn Phú Thao (ngụ TP. Hải Phòng) quyết một phen sống mãi với quân thù.
Ngoài hai khẩu AK, ba quả lựu đạn và một số ít cơ số đạn còn lại, hai người phải chống chọi với một tiểu đoàn trực thăng biệt động 37 của địch cùng hơn 150 lính biệt kích, có sự yểm trợ của pháo binh địch.Sau ba giờ cầm chân địch, ông bị thương ở tay và đầu, máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch tiếp cận công sự. Giữa lúc cuộc giằng co đang diễn ra ác liệt thì địch huy động trực thăng bắn róc két, pháo kích lần hai.
Quan địch tưởng rằng, chúng đang đụng độ với một đơn vị bộ đội của ta nên tiếp tục cho quân đổ bộ và tăng cường hỏa lực trấn áp.Quân địch sợ bị rơi vào điểm phục kích nên không dám tiến lên mà chỉ dùng hỏa lực tấn công từ xa. Nhưng nguy hiểm nhất là các trực thăng liên tục quần thảo trên đầu, súng máy và AK không thể xuyên thủng lớp thép phía dưới bụng máy bay. Giữa lúc “dầu sôi, lửa bỏng” ấy, đồng đội của ông Kiểm, tức ông cùng Nguyễn Phú Thao đã đưa ra một cách đánh táo bạo. Khi chiếc UH – 1 rà tới chuẩn bị hạ thấp để bắn róc két thì ông Kiểm lao người lên dùng hai tay ghì càng máy bay xuống.Đôi bàn tay thép như chiếc nam châm hút chiếc UH – 1 xuống gần sát mặt đất (?!)
Viên phi công bất ngờ, chưa kịp gạt cần súng máy thì đã bị anh Thao từ bên dưới bắn thốc lên, thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay mất thăng bằng loạng choạng lao xuống, nổ tan xác. Tiếng nổ của chiếc UH – 1 đầu tiên đã khiến phía địch hoảng loạn, gọi cầu viện. Đến trưa cùng ngày, ông Kiểm và đồng đội vẫn giữ vững cứ điểm, không để địch tiến về phía bờ sông.Hạ thêm hai chiếc máy bay nữa.Đợt pháo kích thứ ba của địch vừa dứt thì ba chiếc trực thăng UH – 1 hạ cánh xuống khu vực chiếc trực thăng bị rơi để tìm kiếm xác. Lợi dụng cơ hội này, hai người trườn tới vị trí thuận lợi để bắn hạ ba con “chim sắt.”
Ông Kiểm kể tiếp, “Trong khi anh Thao lên đạn súng máy thì tôi chạy thắng tới đuôi chiếc máy bay rút chốt lựu đạn quăng vào buồng lái. Chiếc thứ nhất nổ tan tành khiến hai chiếc kia hoảng sợ cất cánh bỏ chạy, nhưng đã bị lưới đạn của anh Thao nhả xuống, hai chiếc còn lại cũng bị hạ nốt”… Trong thời gian 1964-1975, với những thành tích xuất sắc đã đạt được, ông Kiểm được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công, 4 danh hiệu Dũng sĩ (diệt địch, diệt máy bay, diệt xe cơ giới), 3 Huân chương Chiến sĩ giải phóng, 1 Huân chương Kháng chiến và 31 bằng khen, giấy khen các loại...”


Đọc xong bài báo này, tôi dám cá là các bạn sẽ cười đến gần tắt thở luôn, vì “hàng chục chiếc trực thăng” đổ bộ cách người bộ đội này chưa tới 20 mét, nghĩa là chỉ bằng khoảng cách một căn nhà bên Mỹ, vậy mà mấy bộ đội này không bị gió thổi bay đi như chiếc lá, mà còn ở lại bắn tan nát chục chiếc trực thăng! Có lẽ chục chiếc trực thăng này làm bằng giấy và lính trên đó cũng là lính ma, không nhìn thấy mấy ông bộ đội này dưới đất, nên mới cho đổ bộ bừa bãi!

Vui hơn nữa là một chiếc trực thăng có thể chở cả chục lính, dài gần bằng một căn nhà, nặng cả tấn, và sức mạnh của nó hơn 1500 sức ngựa, vậy mà ông Kiểm này tay không níu chiếc máy bay xuống, đập tan, y hệt ta cầm một cái tô phở đập xuống đất! Nếu các bạn coi phim “Hulk” rồi, thì hẳn ông Kiểm này còn mạnh hơn “Hulk” nữa! Buồn cười nhất là chỉ với 20 mét, mà bao nhiêu rocket, đại pháo, đại liên, súng trường của Mỹ rót xuống mà các ông bộ đội này chỉ sứt mẻ chút xíu, sống nhăn, để lãnh bao nhiêu huân chương…
Rồi còn bao chuyện cười bể bụng mà Nhà Nước cho phổ biến rộng rãi, như chuyện một nữ chiến sĩ đặc công đơn độc mà đánh tan cả một tiểu đoàn “ngụy” gần 500 người, chuyện phi cơ “Tuần Thám của ta” núp trong mây, tắt máy chờ... máy bay Mỹ Thần Sấm bay tới thì mới bật máy lên, phóng ra, bắn rớt máy bay địch…
Hồi năm 1976, tôi có được đọc cuốn “Mẫn và Tôi,” nhân vật “tôi” (tác giả) đi do thám phòng tuyến địch đóng tại Phi Trường…. Vì bên ngoài tuyến phòng ngự là một biển cát mênh mông, không có chỗ núp, nên “Tôi” lấy tay đào một cái lỗ cho vừa một người nằm sấp rồi tự lấy tay vùi cát lên mình! Ban ngày, trời nóng như thiêu, mà “tôi” vẫn nằm yên không nhúc nhích, đợi tối lên, mới nhổm người, lấy ống nhòm ra xem phòng tuyến địch rồi ghi chép sinh hoạt trong phía địch! “Tôi” nằm đó cả tuần lễ, ghi chép xong sinh hoạt địch rồi mới lẳng lặng rút lui.
Đọc xong, người đọc khâm phục tác giả quá sức, vì có thể nằm yên dưới nắng khủng khiếp suốt ngày, chỉ rải một lớp cát mỏng trên người, nằm không nhúc nhích, vì nếu nhúc nhích thì bị lộ ngay.. Tác giả không đói, không khát, không cần “toilet,” không tiêu, tiểu, mà tinh thần vẫn khỏe mạnh như thường. Tuyệt vời! Còn nữa, nhân vật “Mẫn” là một nữ du kích, bị càn quá, phải núp dưới hố, và đến ngày .. vất vả của phụ nữ, thì đi nhặt rau răm ra giã và uống, để biệt kinh! Phương pháp này mà không phổ biến cho thế giới thì uổng quá!
Các bạn thân mến,
Đó chỉ là vài mẩu chuyện xạo trong muôn ngàn chuyện xạo mà Đảng của các bạn đã cho phổ biến rộng rãi, công khai, chính thức trên mọi phương tiện báo chí, truyền thanh, sách truyện, và sau này, cả truyền hình nữa. Mục đích của họ là muốn Nhồi Sọ, Tẩy Não giới thanh thiếu niên để biến toàn thể nhân dân thành những con cờ cho Đảng sử dụng, thành những nô lệ cho một chế độ NGƯỜI BÓC LỘT NGƯỜI như các bạn đã thấy từ mấy thập niên qua.

Điều Xạo Vĩ Đại Nhất là Xạo về chủ nghĩa Mác Lê mà Hồ Chí Minh từng xưng tụng, và lấy làm Kim chỉ Nam cho đất nước. Đảng cho rằng chủ nghĩa Mác Lê là cùng đích của Lịch Sử, là Cánh Chung của Nhân Loại. Thật ra, nói rằng Đảng Xạo về điểm này cũng không đúng hẳn. Có thể nói Đảng ngu dốt, Đảng vô học, cho nên chẳng hiểu gì về Các Mác cũng như Ăng Gen, chỉ lặp lại như một con vẹt những điều mà Mao Trạch Đông, Stalin (hai con quỷ sống đã giết chết vài chục triệu người mà không động tâm) truyền dậy cho Hồ Chí Minh. Ông già bán nước này lại truyền lại cho các đồng chí với kỷ luật sắt, cứ thế mà truyền cho đến ngày này, chẳng có đồng chí nào có thể nói rõ về Các Mác là như thế nào cả! Hoàn toàn là một băng đảng Vẹt. (Tôi dám cá độ với các bạn là nếu có ông Tướng, ông Bộ Trưởng nào mà nói về Các Mác chính xác được 1/10, thì tôi xin.. thua các bạn, bất cứ điều gì các bạn muốn, tôi sẽ thi hành ngay.)
Thực tế, Các Mác (Karl Marx) nói gì?

Theo Mác, chủ nghĩa Xã hội (Socialism) là ý tưởng hướng về một hệ thống kinh tế mà giới lao động, người tạo ra các sản phẩm, các loại tài sản, các phương tiện sinh hoạt… phải nắm quyền và điều hành mọi việc theo hướng tập trung, dân chủ, vì quyền lợi của đa số cũng là dân lao động. Mọi sản phẩm và dịch vụ sau khi tập trung, sẽ được phân phối theo nỗ lực của từng cá nhân.

Còn Chủ nghĩa Cộng Sản (Communism) là ý tưởng mà xã hội không còn giai cấp, không còn tầng lớp khai thác và bị khai thác, không còn người bóc lột người. Chủ nghĩa Cộng Sản chủ trương tập trung vừa kinh tế vừa chính trị, không còn ai có của riêng tư, mọi sự đều là của chung; không còn quan niệm vợ chồng riêng tư lo vun đắp cho gia đình riêng của mình, yêu đương hay cưới hỏi đều phải được các lãnh đạo chỉ đạo. Các gia đình chỉ là những đơn vị thuộc vào một tập thể xã hội khổng lồ.

Trong chế độ này, sản phẩm và dịch vụ được phân phối theo nhu cầu, vì một khi không còn giai cấp, mọi người đều làm việc theo khả năng của mỗi người, nhằm phục vụ xã hội mà không phục vụ cho cá nhân nữa. Như thế, sự phân chia quyền lợi theo nhu cầu là việc thích đáng. Trong chế độ Cộng Sản Chủ Nghĩa, một bộ máy sẽ được thành lập vì quyền lợi của quần chúng chứ không phải vì quyền lợi của những kẻ cầm quyền.
(Nếu theo quan niệm này, vì không còn phân chia giai cấp, gia tộc, cá nhân, mà mọi người đều bình đẳng, thì XÃ HỘI CÁNH CHUNG của loài người sẽ trở thành một bầy đoàn y như một đàn bò, đàn heo, hay đàn cừu, cứ gục đầu làm việc, làm xong thì ăn, ăn xong rồi ngủ dưới cái còi hiệu của những người chăn bò, chăn heo, hay chăn cừu cầm roi quất loạn xạ. Như vậy, sẽ không có .. Email, Facebook, Lindekin???)
Cũng theo Mác, vì sự tập trung tài sản và sinh mạng của nhân dân một cách đột ngột lại có thể đưa đến chống đối và cách mạng, nên giai đoạn đầu tiên sau khi giật sập chủ nghĩa Tư Bản, thì cách mạng phải theo Chủ Nghĩa Xã Hội trước. Sau một thời gian ổn định, mới tiến lên chủ nghĩa Cộng Sản là mục tiêu cuối cùng của nhân loại.
Đó là những ý tưởng và những khẩu hiệu mà những kẻ theo Mác kêu gào hơn một trăm năm nay.
Tuy nhiên, thực tế lịch sử cho thấy chưa bao giờ các loại chủ nghĩa Xã Hội và Cộng
Sản này được thể hiện. Hãy nhìn vào một số nước Cộng Sản tiêu biểu:

1-Liên Xô, U.S.S.R. (Union of Soviet Socialist Republics), hoặc U.R.S.S. (“Union des républiques socialistes soviétiques” bằng tiếng Pháp, “Unión de Repúblicas Socialistas Soviéticas” bằng tiếng Tây Ban Nha, “Unione delle Repubbliche Socialiste Sovietiche” bằng tiếng Ý.) Danh xưng này, dịch đầy đủ là “Liên Hiệp các nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Sô Viết” hay “Liên Bang Sô Viết,” đứng chủ đạo là nước Nga.
Tại đây, Lê Nin đã làm rung động thế giới với những khẩu hiệu kêu gào cho một chế độ Cộng Sản đầu tiên được thiết lập, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, sự thật đã phơi bầy là những kẻ chiến thắng chế độ quân chủ Nga Hoàng đã lộ nguyên hình là một chế độ Phát Xít cực đoan, một chế độ độc tài còn man rợ gấp trăm lần chế độ quân chủ của Nga Hoàng. Ngay sau Cách Mạng 1907, Lê Nin đã biến cải chủ nghĩa Marxism thành Marxist-Leninism, sau đó, dưới bàn tay sắt của Stalin, đã trở thành Stalinism. Điều này chứng minh là chưa bao giờ chủ nghĩa Marxist thật sự được thể hiện. Chính Trotsky, một trong những người Cộng Sản tiên phong, đã phê bình gay gắt chủ nghĩa này và cho rằng chế độ Cộng Sản của Stalin “không phải là theo chủ nghĩa xã hội, mà chỉ là một quốc gia gồm những người lao động đã xuống cấp trở thành những kẻ lề mề hành chánh, một quốc gia mà trong đó sự khai thác được kiểm soát bởi môt nhóm độc quyền, một nhóm không sản xuất gì cả và không phải một nhóm xã hội với quyền lợi riêng của mình, lại tập trung một quyền lợi và sự ưu tiên trùm lên các tiêu pha của nhóm làm việc lao động.”

Dưới chế độ Cộng Sản Liên Xô, thay vì để cho giới lao động làm chủ đất nước và tôn trọng nhân phẩm của con người như trong tuyên ngôn của đảng Cộng Sản, thì những kẻ cầm quyền đã vung tay chém giết chính những người lao động (chân tay và trí óc) là nhân dân của mình. Hơn 10 triệu người đã bị thủ tiêu, bắn giết, chưa kể nhiều triệu người đã bị đầy đi Siberia để chết đói, chết lạnh và chết bệnh trong các lò tập trung. Vì tính chất vô nhân đạo của chế độ man rợ này có đặc tính chống lại nhân loại, cho nên chế độ mệnh danh là Cộng Sản ấy đã cáo chung sau hơn 70 năm làm rung chuyển thế giới. Ngay tại nước Nga, trung tâm điểm của các chế độ Cộng Sản, hiện nay, đảng Cộng Sản đã bị loại ra ngoài vòng pháp luật.

2-People's Republic of China. Sau khi Liên Bang Sô Viết tan rã, Trung Cộng giữ ngôi bá chủ các nước Cộng Sản còn sót lại. Điều đáng quan tâm là quốc hiệu này không có chữ “Cộng Sản” hoặc “Xã Hội chủ nghĩa.” Cũng như Liên Sô, những kẻ theo Mác ở Trung Hoa hiện nguyên hình là những kẻ vô cảm, vô lương, tàn ác, dã man nhất lịch sử nhân loại. Những kẻ cầm quyền đã giết chết hơn 30 triệu người dân Trung Hoa, gây thương đau cho hàng trăm triệu người khác, và lật đổ mọi giá trị văn hóa Trung hoa cổ đại. Như vậy, chưa bao giờ lý thuyết Cộng Sản của Mác được áp dụng trên đất nước này, ngoài việc tập trung tài sản và sinh mạng của toàn thể nhân dân vào một Đảng cầm quyền hung ác và bạo ngược.

3-The Republic of Cuba. Tuy danh xưng của quốc gia này không có chữ Cộng Sản, nhưng những thủ lãnh của đất nước cũng là những chư hầu của hai nước Cộng Sản lãnh đạo: Liên Sô và Trung Cộng. Ngày nay, sau khi Liên Sô tan rã, Cuba chỉ còn tôn thờ và nhận viện trợ từ Trung Cộng, để bảo vệ quyền hành của những kẻ cai trị giải đất bé nhỏ này dưới lý thuyết Cộng Sản đã tan rã. Hiện nay, sau khi Fidel Castro chết, đất nước này đang trong thời kỳ khủng hoảng niềm tin, mất lý tưởng, nửa muốn theo chủ nghĩa tư bản, nửa còn muốn cầm giữ những tuyên ngôn sáo rỗng lỗi thời lạc hậu.

4-Chế độ Cộng Sản Pôn Pốt – Iêng Sary tại Campuchea: Đây mới chính là những giai đoạn khởi đầu của chủ nghĩa Cộng Sản, nghĩa là tập trung toàn bộ sinh mạng, tài sản, và dụng cụ sinh hoạt… vào tay bọn đầu lãnh để nhóm này tung hoành chém giết một cách rùng rợn. Để không còn giai cấp, bọn Cộng Sản Miên này cho giết các bác sĩ,trí thức, giáo sư, người có học, và thay vào đó là một tầng lớp ngu ngốc, vô học. Chế độ Cộng Sản này thực ra là một hình thức của thời đại hoang dã (Barbarian/Savage), trong đó, những kẻ lãnh đạo đảng Cộng Sản Campuchea đã hiện nguyên hình là lũ quỷ sống uống máu người không tanh. May cho nhân loại là chế độ này tan hàng rất sớm.

4-Cộng Sản Bắc Hàn: mặc dù vẫn lớn tiếng xưng là một nước Cộng Sản, nhưng ngoài việc tập trung tài sản và sinh mạng của nhân dân vào một tay lãnh đạo, rồi cha truyền con nối, không phải là những người lao động làm chủ, hoàn toàn đi ngược lại nguyên lý Cộng Sản hay Xã Hội Chủ Nghĩa. Gia đình họ Kim đã lãnh đạo nước này ba đời liên tiếp, gây ra những nạn đói khủng khiếp, khiến người phải ăn thịt người. Thủ lĩnh hiện tại là Kim Yong Un, kẻ đã cho chó đói ăn thịt ông chú, giết chết dì ruột và nhiều bà con thân thuộc, kẻ đã cho đại bác bắn nát thây một đồng chí chỉ vì tội ngủ gật khi thủ lĩnh nói chuyện. Tóm lại Cộng Sản Bắc Hàn hiện thân là Qủy Sống tại Trần Gian.

5-Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Với danh xưng dài dòng như thế, kèm theo một câu khẩu hiệu sáo rỗng: Độc Lập – Tự Do- Hạnh Phúc, những kẻ cầm quyền vẫn tôn thờ Mác như một Thánh Sống và vẫn khẳng định rằng đang áp dụng giai đoạn Xã Hội Chủ Nghĩa trước khi tiến lên Cộng Sản chủ nghĩa.
Thực chất, Việt Nam Cộng Sản đã thi hành chủ nghĩa Xã Hội ra sao?
Mác nói chủ nghĩa Xã Hội là: Giới lao động, người tạo ra các sản phẩm, các loại tài sản, các phương tiện sinh hoạt… phải nắm quyền và điều hành mọi việc theo hướng tập trung, dân chủ, vì quyền lợi của đa số cũng là dân lao động. Mọi sản phẩm và dịch vụ sau khi tập trung, sẽ được phân phối theo nỗ lực của từng cá nhân.
Từ khi thành lập Đảng đến nay, đã có bao nhiêu người lao động chân chính được nắm quyền điều hành xã hội? Nhìn vào thành phần lãnh đạo hiện nay, bao nhiêu người từng là công nhân tận tụy với công việc của mình trước khi trở thành lãnh đạo, ngoài việc “cha truyền, con nối,” “con Vua thì lại làm Vua, con lão sãi chùa vẫn quét lá đa”? Nếu các bạn xem phim “CHUYỆN TỬ TẾ” của Đạo diễn Trần Văn Thủy, sẽ thấy rõ hiện trạng xã hội Cộng sản chỉ là một xã hội, trong đó, đặc quyền đặc lợi hoàn toàn về tay Đảng Viên và gia đình, vợ, con, cháu, anh em rể, chị vợ… Mới đây vụ Bộ trưởng Y Tế bổ nhiệm cho con trai làm lớn đã bị phanh phui, cùng với vụ Bà từng tham gia vào đường dây bán thuốc giả giết dân… là một trong những vụ gia đình trị khác để trong dân gian lòi ra 5 chữ “C” to tướng (CCCCC) tượng trưng cho “Con Cháu Các Cụ Cả,” hoàn toàn đối nghịch với những lời Xạo Vĩ đại như “Chuyên chính vô sản, nhân dân làm chủ, Nhà Nước quản lý, Đảng lãnh đạo.”.

Trong hệ thống Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, và Nhà Nước, có bao quan hệ chồng chéo, bao nhiêu là sự truyền ngôi công khai hay bí mật? Những đứa con rơi vãi của Hồ Chí Minh, biểu hiện cao nhất là Nông Đức Mạnh, có phải là công nhân thuần túy không? Trong danh sách Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, và các Bộ Trưởng và các kẻ nắm quyền lực cao nhất nước, có bao nhiêu bà con, họ hàng của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc, Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Lê Hồng Phong, Trường Chinh, Nguyễn Chí Thanh, Văn Tiến Dũng, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Mai chí Thọ, Phạm Hùng,Tố Hữu, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh? Có anh chị Công Nhân lao động thuần túy nào lọt vào trong danh sách những kẻ nắm quyền lực cao nhất nước không?

Hoàn toàn không! Toàn là “con cháu các cụ cả - CCCCC”! Giới giang hồ đang làm loạn xã hội đen, bây giờ không cần đấu dao, súng để tranh dành thị trường, nhưng đấu “gia phả” mà thôi. Hai phe gặp nhau, trao đổi danh sách các chú, các bác trong Bộ Chính Trị, trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, thế là xong, ai có cha, chú kém vế hơn thì chấp nhận làm đàn em! Một mục tiêu, một giấc mơ Việt Nam bây giờ là có “Nhà mặt phố, bố làm lớn,” chứ không phải mục tiêu học hành và thành đạt, vì học xong 7,8 năm đại học mà không có chục ngàn đô la hối lộ, thì không bao giờ có việc làm, dù là làm Công Nhân Lao Động!
Thứ hai, các sản phẩm và dịch vụ có được phân phối theo nỗ lực của từng cá nhân không? Hoàn toàn không! Hiện nay, toàn bộ các lãnh đạo Nhà Nước đều là những tỷ phú đô la. Nguyễn Tấn Dũng, KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CÔNG NHÂN LAO ĐỘNG, là một trong những người GIẦU NHẤT ĐÔNG NAM Á, với tài sản rải rác khắp các công ty khổng lồ, nắm hết quyền lực chính trị, trong khi con gái, cũng không phải giai cấp công nhân, mà là một Tiểu Thư quyền quý được cho đi học nước ngoài, về nắm toàn bộ hệ thống Đầu Tư nước ngoài và một số công ty lớn khác với tài sản lên đến hàng tỷ đô la. Con trai, dù đầu óc ngớ ngẩn, cũng mới được bổ làm Thứ Trưởng, dần dần sẽ lên nắm quyền thay cha, một khi bố bị bệnh ung thư óc hay Alzheimer, Parkinson…Con rể bỏ ra vài trăm triệu đô la mua đội bóng Mỹ để lấy le, và đã xây dựng một sân chơi tại Los Angeles cũng vài trăm triệu đô la nữa.

Thứ ba, Các Mác chú trọng tính Dân Chủ trong Xã Hội Chủ Nghĩa, nhưng Cộng Đảng Việt Nam lại chú trọng tính Quân Chủ Tuyệt Đối! Cá nhà Lãnh đạo muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì thủ tiêu, muốn bán nước cho ngoại bang thì cứ tự nhiên, ngay cả việc nhốt giam các người yêu nước, chỉ đòi bảo vệ tổ quốc, cũng không cần phải hỏi ý nhân dân lao động bao giờ! Cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc bây giờ, thực chất là một chế độ bóc lột dã man nhân dân lao động thời Trung Cổ nhưng bằng cách hình thức phong phú, linh động, và hiện đại hơn.

Chế độ này còn tàn bạo gấp nhiều lần chế độ tư bản thế kỷ 19 vì tuy có các phương tiện thông tin nhanh gấp ngàn vạn lần khi xưa, khi mà quan hệ giữa các quốc gia được thực hiện bằng các kỹ thuật máy móc tinh vi, và sự hiểu biết của con người đã lên tới mức “không thể tưởng tượng được,” nhưng vẫn còn cảnh “người bóc lột người” dửng dưng! Trong khi đó, toàn bộ tài sản, đất đai, sinh mạng của nhân dân được tập trung tối đa vào tay các lãnh đạo, gồm một nhóm “cha truyền con nối,” hoàn toàn không phải vì quyền lợi của nhân dân lao động!

Nỗi đau gần đây nhất là vụ TP HCM đã tuyên án TỬ HÌNH anh Đặng Văn Hiến, một nạn nhân của chế độ Cộng Sản, một nông dân vì muốn giữ lại đất đai của mình, khi bị bọn cướp gồm 34 người có xe ủi, máy cầy đến phá tan hoang vườn điều của anh, đập nát nhà anh, đánh đập thân nhân của anh, nên anh phải bắn chỉ thiên để giữ tài sản mình! Nhưng lũ cướp kia vẫn cứ xông vào, tính giật súng của anh, cho nên tiếng súng bảo vệ đã nổ và một kẻ cướp ngã xuống!

Nước mắt nào cho sinh mạng nông dân này? Công lý nào cho dân nghèo nông thôn? Có là XÃ HỘI CHỦ NGHĨA không? Hay chỉ là XẠO HẾT CHỖ NÓI, XẾP HẠNG CON NGƯỜI, XUỐNG HÀNG CHÓ NGỰA?
Vì thế, chúng tôi mong mỏi các bạn trẻ hãy can đảm nhìn vào sự thật đang xẩy ra trên quê hương yêu dấu của chúng ta mà tìm cho mình một hướng đi, hướng của Trần Quốc Toản, của Quang Trung Nguyễn Huệ, hay của Trần Bình Trọng, khi giặc Tầu dụ dỗ ông cho ông quyền chức, ông đã khắng khái đáp lời, “THÀ LÀM QUỶ NƯỚC NAM CÒN HƠN LÀM VUA ĐẤT BẮC!”
Mong các bạn còn anh hùng hơn thế nữa…
(27 tháng 10, 2019)
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp