Tuesday, 12/05/2020 - 08:34:05

Thiên tai và nhân tai


Trần Nghi Hoàng (Konkumquetoi.com)



Bài TRẦN NGHI HOÀNG

Tôi sinh ra ở miền Đông Nam Bộ nhiều năm trước Hiệp định Geneva. Như vậy, quãng đầu đời của tôi đã trải qua cuộc chiến dài nhất thế kỷ trên đất nước Việt Nam. Đó là một nhân tai lớn. Còn thiên tai là mưa lũ mỗi năm hầu như chỉ xảy ra ở miền Trung. Miền Nam Việt Nam mưa thuận gió hòa, ít khi nào có biến động về thời tiết hay thổ ngơi. Và biến cố chính trị thì liên miên. Rồi 30 tháng Tư, miền Nam lọt vào tay cộng sản. Tôi nhập cư và định cư ở Hoa Kỳ từ cuối tháng Tám, 1975. Tính đến nay tôi đã lưu lạc trên quê hương thứ hai này gần 45 năm. Đổi thay nhiều đời Tổng thống, Dân chủ rồi Cộng hòa, Cộng Hòa rồi Dân chủ, cũng trải qua nhiều tai ương khốc liệt.

Đất nước càng rộng lớn, tai ương càng nặng nề. Dường như có định số là được chứng kiến những tai ương diễn ra trên đất nước mình đang sống, tôi muốn thử làm một hồi ức thống kê về những nhân tai và thiên tai mà tôi đã từng kinh qua.

New York blackout 1977

Trong cái nóng của mùa hè ở New York, cái nóng mà tôi đã từng viết, người ta chỉ muốn cởi trần truồng và chạy ra ngoài phố la lên, khoảng 9 giờ tối ngày 13 tháng 7, năm 1977, NewYork đã bị mất điện. Vụ mất điện này kéo dài cho đến tận ngày hôm sau, 14 tháng 7. Thời gian đó tôi đang ở building 747, góc đường 42 và Broadway. Tôi và hai ông bạn Vinh, Hưởng ra ngoài mua thêm beer về. Vừa ra khỏi thang máy thì điện cúp tối om, làm những người vừa bước vào thang máy ngơ ngác lào xào bàn tán rồi quay ra vì cửa thang máy không đóng lại. Bọn tôi lần mò về phòng, vừa đi Vinh vừa phải bật tắt cái bật lửa để soi đường. Về đến phòng, đã thấy anh Quang ngồi chờ với ba bốn cây nến thắp sáng trên “bàn tiệc” và một cây flashlight trên tay. Bàn tiệc thời sơ khai ấy của chúng tôi thường là những tờ giấy báo trải trên sàn phòng. Chúng tôi tiếp tục ngồi xuống uống beer và nói chuyện. Thời gian trôi qua, căn phòng có vẻ bắt đầu hơi nóng. Anh Quang lật tay nhìn đồng hồ rồi nói, “Mẹ, hơn nửa tiếng rồi mà chưa có điện lại là sao.” Máy lạnh đã dừng hơn nửa tiếng. Vinh đứng dậy nói, “Để tôi ra mở cửa sổ kiếm chút gió.” Cánh cửa kính vừa được Vinh kéo hé ra, cùng lúc với những âm thanh kỳ lạ từ dưới đường đưa lên. Chúng tôi ở tận tầng 8 mà những âm thanh dưới đường đưa lên nghe thật rõ ràng. Đó là những tiếng đập phá, tiếng kính vỡ, tiếng hò hét tứ tung và nhiều âm thanh khác lạ, có cả tiếng còi xe cứu hỏa hoặc còi xe cảnh sát hụ từ xa. Cả bọn chúng tôi đồng loạt đứng dậy tới bên cửa sổ dòm ngó xuống đường. Phía dưới bây giờ ngoài màu tối đen thỉnh thoảng còn lóe lên những tia đèn flashlight. Lẻ tẻ trong đám người dưới đường có kẻ có đèn flashlight. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, không biết chuyện gì đang xảy ra. Anh Quang nói, “Hỗn loạn như thế kia là có chuyện bất thường, chắc cảnh sát sắp tới.” Tôi chép miệng nói với mọi người, “Chắc chắn là vì cúp điện quá lâu nên mấy tay bất hảo hùa nhau đập phá các cửa tiệm để kiếm chác.” Tiếng còi hụ của xe cảnh sát và xe cứu hỏa mỗi lúc một lớn hơn, không phải một xe hai xe mà là nhiều xe, và không phải chỉ ở một khúc đường phố chúng tôi đang tôi ngó xuống mà là ở khắp thành phố. Một cuộc náo loạn khủng khiếp đang mỗi lúc một bùng lên. Anh Quang tuyên bố, “Chương trình uống beer xong ra greenwich village uống cà phê coi như bỏ. Đêm nay tụi mình không thể ra ngoài đường.” Tôi thở nhẹ, “Tất nhiên là vậy.” Những cơn gió lọt vào phòng thật hiếm hoi. Những âm thanh hỗn tạp thì càng lúc càng nhiều, và càng lúc như càng mãnh liệt hơn. Sáng hôm sau, quá 9 giờ chúng tôi mới có điện trở lại. Và ngày hôm đó, khi chúng tôi xuống phố là đi giữa một New York đổ vỡ hoang tàn, xác xơ và tiều tụy. Tổng kết về cuộc bạo loạn cướp phá được ghi nhận như sau: 1616 cửa tiệm đã bị đập phá và cướp bóc, 1037 đám cháy, và đã gây ra một vụ bắt bớ lớn nhất trong lịch sử thành phố. 4500 kẻ bạo loạn đã bị bắt. 500 cảnh sát bị thương. Tổng số thiệt hại ít nhất là 300 triệu dollars, tương đương với 1.2 tỷ vào năm 2017. Vụ mất điện đã xảy ra trên toàn thành phố và khắp các khu nhưng mỗi khu mất điện vào một giờ khác nhau. Cũng vậy, ngày hôm sau mỗi khu có điện lại cũng vào những giờ khác nhau. Ngoài những tổng kết vừa nêu trên còn có những vụ cưỡng hiếp trong thang máy hoặc rải rác đây đó. Nguyên do vụ New York black out ngày 13-14 tháng 7, 1977 đến nay vẫn còn là một câu hỏi. Mỗi khu vực trong thành phố New York có từng nguồn cung cấp điện khác nhau. Vậy vụ mất điện này là do technical problem hay là do có bàn tay người can dự, chưa có câu trả lời. Tất nhiên đây không phải thiên tai. Nhưng không biết phải gọi là… cái gì tai đây?

Earthquake ở San Francisco, California ngày 17 tháng 10 năm 1989

Lúc đó tôi đang ngồi làm việc trước máy computer trong tiệm sách Văn Uyển của tôi ở số 496 South, 2nd Street, góc đường William và đường số 2, thành phố San Jose. Bắt đầu là những rung chuyển chấn động, sách trên kệ rơi xuống đất. Rung chuyển chấn động mạnh dần, mạnh dần, rồi những chiếc xe ngoài parking lot tâng lên rớt xuống như những trái banh. Tôi nghe có tiếng kêu la rồi tôi nghe tiếng khóc của con gái tôi ở tầng trên. Chỗ tôi đang ở là một căn nhà Victoria lớn có rất nhiều phòng. Tôi thuê nguyên tầng trên để gia đình tôi ở, tầng dưới tôi thuê một unit nhỏ để làm quán sách Văn Uyển, cũng là tòa soạn của Tạp chí Văn Uyển. Bên phải quán sách Văn Uyển là phòng mạch của một bác sĩ châm cứu. Áp lưng quán sách là toà soạn Tuần báo Người Việt tự do. Lại còn một cái nhà in tên Gapdi ở dưới basement nữa. Đã từng ở California nhiều năm, nên từ những rung chuyển đầu tiên tôi đã thầm “báo động.”Khi vừa nghe tiếng cháu Âu Cơ, tên ở nhà là Bông Giấy, đứa con gái chưa đầy 2 tuổi của mình khóc trên lầu, tôi vội vàng đóng cửa tiệm sách và phóng lên. Tôi vừa ôm cháu vào ngực dỗ dành vừa đưa mắt nhìn lên màn hình chiếc Tivi đang mở, tôi thấy cảnh cầu Oakland, chiếc cầu dài nhất bắc ngang vịnh San Francisco đang gãy đổ và từng chiếc từng chiếc xe ô tô đang chạy trên cầu lần lượt rơi tòm xuống biển. Con gái tôi đã nín khóc, nhưng nó có vẻ mệt và vùi mặt vào ngực tôi ngủ. Từ lúc đó cho đến suốt cả đêm tôi đã ôm cháu như thế, vẫn mang giày và ôm con gái đang nằm ngủ úp mặt vào ngực mình để ngủ qua đêm, đề phòng những dư chấn động đất có thể xảy ra để sẵn sàng ứng phó. Động đất ở San Francisco nhưng San Jose cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Nhiều building to cao đã bị nứt. Vụ động đất ở San Francisco lúc đó được ghi nhận là 6.9 độ richter, làm 67 người thiệt mạng, và thiệt hại lên tới 5 tỷ dollars. Căn nhà ở góc đường South Second và William không còn nữa. Năm 1997 tôi rời khỏi San Jose, rời khỏi California. Mấy chục năm sau trở lại San Jose, tôi thấy căn nhà đã bị cháy từ bao giờ.

Khủng bố 9/11/2001

Tôi về ở Virginia đã mấy năm và đã làm tờ Lẽ Phải được gần 1 năm. Sáng hôm ấy tôi có việc ra Union Station ở đường Massachussette tức đường số 1 Washington D.C. Union Station Capital rất gần Toà Bạch Ốc. Lúc tôi quay về lấy đường 14 để bắt vào 395 South, trở lại Virginia, sắp chui ra 395 South, chỉ còn vài giây nữa, thì tôi bỗng nhiên nghe một tiếng va chạm khủng khiếp, tiếng va chạm của trời sập xuống đất, tiếng va chạm của hai hành tinh đập vào nhau. Tôi thấy khói và lửa bốc lên. Từ trong xe trên highway, tôi ngó xuống thung lũng phía bên tay phải, Pentagon nằm ở đó. Khói và lửa bốc lên nghi ngút từ Pentagon. Pentagon huyền thoại bây giờ nhìn thật kỳ cục. Một chiếc boeing 747 đâm xéo vào đó, 1/3 chiếc boeing phía đuôi vẫn còn ló ra ngoài. Tiếng còi hú báo động, bóng người chạy lố nhố. Mấy chiếc xe cảnh sát trờ tới, có tiếng loa cảnh sát bảo mọi người phải tiếp tục đi, không được dừng xe bên đường ngắm ngó gì hết. Tôi về đến khu Eden của Virginia và vào quán Xe lửa của Toàn Bò. Eden là là trung tâm của người Việt vùng Virginia, Washington D.C và Maryland, và quán phở Xe lửa của Toàn Bò là nơi tụ hội của anh em làm báo hay những người có dính dáng tới giới văn nghệ. Tại trụ sở thông tấn Toàn Bò, tôi dần dà biết được nhiều thông tin nhưng có thể tóm gọn đây là một kế hoạch khủng bố kinh hoàng, đồng loạt và đồng thời nhắm vào nước Mỹ. Chẳng bao lâu sau đó, mọi thông tin cũng đã được gắn kết đầy đủ. Có tất cả 4 chiếc phi cơ chở hành khách bị bọn không tặc cưỡng chiếm, một chiếc phải đâm vào Pentagon như tôi vừa kể phía trên, hai chiếc phải đâm vào Twin Tower, tức là Trading Buildings ở New York, chiếc thứ tư, cuối cùng, phải đâm vào Tòa Bạch Ốc. Nhưng phi hành đoàn và hành khách trên chuyến phi cơ đã thống nhất cùng nhau một lòng chống lại bọn khủng bố, do đó, chiếc phi cơ này đã đâm xuống một đám ruộng ở Pitsburg, Pennsylvania. Và tất nhiên, phi hành đoàn, hành khách và cả bọn khủng bố đều tan xác. Bọn khủng bố El-Qae Da đã thừa nhận chúng là thủ phạm. (Xin mở một dấu ngoặc ở đây, tôi hết sức ngưỡng mộ và đồng tình với quyết định này của phi hành đoàn và hành khách trên chuyến phi cơ đáng lẽ phải đâm vào Tòa Bạch Ốc. Chống lại lệnh của bọn khủng bố tất nhiên là phải chết, nhưng làm theo lệnh của bọn chúng thì cũng chết. Vấn đề là sự chọn lựa cái chết. Thà chết, nhưng không để bọn khủng bố đạt được mục đích. Thà chết, như những người anh hùng, chứ không nên chết như những con cừu. Tôi kính trọng phi hành đoàn và những hành khách trên chuyến phi cơ này như những người hùng. Tất nhiên, phi hành đoàn và những hành khách trên các chuyến bay đã đâm vào Pentagon và Twin Tower, tôi cũng đều tiếc thương họ. Tổng kết những thiệt hại của vụ 9/11 được ghi nhận như sau, 2977 người thiệt mạng, 25 ngàn người bị thương, ít nhất là 10 tỷ dollars do thiệt hại những hạ tầng cơ sở và tài sản. Chưa kể, sau đó có rất nhiều người bị bệnh hô hấp và ung thư do hít phải khói bụi.

Sniper ở Washinton D.C, Virginia và Maryland, Tháng 10/ 2002

Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí, người xưa nói quả không sai. Tròm trèm một năm sau, tai ương lại xuất hiện ở vùng Washington D.C. Lần này, Virginia và Maryland chịu cùng số phận. Một tên sniper (bắn tỉa) cứ di chuyển lòng vòng khắp ba địa danh trên, và thỉnh thoảng bắn tỉa một người. Những người bị hạ sát đều chết rất tình cờ, cứ như là tên sát nhân tùy nghi ra tay vậy thôi. Dân cư hai tiểu bang Virginia, Maryland và vùng District of Columbia lúc đó, ngày nào và người nào cũng ít nhiều phập phồng tự hỏi, chẳng biết hôm nay ai là kẻ xui xẻo đây, có phải mình không. Cảnh sát điều tra công bố rằng tên sát nhân đã dùng súng trường có ống ngắm nên mỗi lần ra tay hắn chỉ bắn một phát. Sát thủ dường như lang thang khắp nơi nên người ta chẳng biết đâu mà dè. Có một người đang đứng đổ xăng tại Gas station bị bắn gục trong lúc vòi xăng còn nằm trong bình xăng chiếc xe của mình. Từ đó mọi người ai cũng đổ xăng trong tư thế lom khom. Tấp xe vô cây xăng, mở cửa xe lom khom chui ra, lom khom quẹt thẻ trả tiền xăng, lom khom lấy vòi xăng ra khỏi cây xăng, lom khom mở nắp bình xăng của xe mình, lom khom thọc vòi xăng vô… vân vân, cứ vậy.

Ngày nào tôi cũng phải ra khỏi nhà và lái xe. Đôi lúc tôi cũng có thoáng nghĩ tới tên sniper vô hình nào đó nhưng rồi tôi chặc lưỡi, trúng số, thì lãnh. Tôi chẳng chút lo sợ nào hết vì tôi chưa có cảm giác tên sniper này ở gần mình. Sáng hôm ấy, như thường ngày, tôi lái xe đến Seven Coners, sát bên khu Eden của người Việt. Đang định quẹo vào khu shopping có cái quán cà phê Stabuck mà tôi ngồi mỗi ngày thì thấy đường quẹo vào đã bị chặn bằng những hàng rào gỗ. Nhiều xe cảnh sát đậu gần đó. Một viên cảnh sát đến gần, chờ cho tôi hạ kính xe xuống rồi nói, “Khu shopping này hôm nay blocked, không ai vào được.” Tôi hỏi nguyên do, viên cảnh sát thoáng một giây ngần ngừ rồi bảo, một khách hàng của Home Depot đã bị bắn gục tại parking lot. Tôi hỏi, “Sniper?” Viên cảnh sát thoáng nhăn mặt, “Chắc thế. Anh hỏi nhiều quá,” và anh ta hất cằm, tay ra dấu chỉ cho tôi đi ra.

Bây giờ thì tôi có cảm giác tên sniper này đã đến gần tôi hơn. Quán cà phê Stabuck này hầu như tôi ngồi mỗi ngày, có hôm tới hai lần. Buổi sáng có khi tôi gặp họa sĩ Đinh Cường, và Đạo Cường, tức Như Hạnh Nguyễn Tự Cường. Chúng tôi sẽ uống cà phê, nói chuyện lai rai, có khi tôi vừa nói chuyện vừa viết bài. Tôi tập được kỹ năng vừa nói chuyện vừa viết bài thời còn làm báo Dân tộc ở San Jose, thập niên 80. Thời đó chưa có computer, nói gì đến internet. Tôi ngồi ở bàn viết của mình, hoặc dưới quán cà phê Đà Lạt viết bài bằng bút nguyên tử trên giấy tám rưỡi/mười một, cứ viết xong trang nào là cô thư ký Hà Chi lấy trang đó đi để đánh máy. Tôi vừa viết bài, vừa tiếp khách, tiếp bạn. Phải viết bài cho kịp nên nói chuyện với khách, với bạn thì nói nhưng viết bài thì cứ viết. Lâu dần, nó thành một quán tính hay kỹ năng gì đó tôi chẳng biết. Bây giờ thì tôi lại hay viết trong quán cà phê Stabuck. Những cuốn sách của tôi, “Cõi Người Ta,” “Bên tách cà phê Buổi sáng,” “Trần Văn Thủy, Chuyện không Tử tế” nhiều phần được viết trong quán cà phê này. Vậy tại sao khi vừa có cảm giác tên sniper đã đến gần mình hơn, tôi lại cắt ngang không nghĩ đến hắn nữa mà đầu óc cứ lan man đến công việc viết lách của tôi. Tôi đang tự hỏi thì cái cellphone của tôi kêu lên inh ỏi. Tôi bắt máy. Như Hạnh Nguyễn Tự C ường nói đang ngồi cùng Đinh Cường ở một quán cà phê Stabuck khác chờ tôi. Thì ra hai người đã đến đây trước tôi và đã biết sự việc. Biết tên sniper đã đến gần mình hơn, tôi lại nghĩ nhiều hơn đến công việc của mình, phải chăng đó là biến lý của sự lo sợ?

Thiệt hại của vụ sniper này thì không nhiều. 10 người bị bắn chết, 3 người bị thương nặng. Thủ phạm sau đó đã bị bắt. Hắn tên John Mohammad, 41 tuổi vào năm 2002. Hắn đã bị xử tử vào năm 2009. Đồng phạm với Mohamad là một cậu bé 17 tuổi, tên Lee Boyd Marvel, đã bị xử chung thân không giảm khinh vào tháng 10 năm đó. Chỉ một tên cuồng tín và một cậu bé bị mê hoặc mà đã gây điên đảo và phập phồng lo sợ cho cư dân của cả Wasshington D.C, Virginia và Maryland, thì nếu bọn khủng bố có khỏang chừng vài chục tên sniper rải đi khắp 50 tiểu bang, thêm khoảng trăm tên khác rải đi khắp Âu châu và thế giới thì sự thể sẽ ra sao.

Không người bạn nào của tôi trả lời được câu hỏi này. Và hôm nay, bây giờ, ngay lúc này là dịch cúm COVID 19, năm 2020. Tuy nhiên, nếu đem so sánh cái cảm giác phập phồng sợ hãi của vụ sniper năm 2002 với tai ương đang xảy ra từ con virus COVID 19 thì tôi thấy cái sự vụ sniper chẳng có nghĩa lý gì. 10 người thiệt mạng, 3 người bị tương nặng, tất nhiên, 13 gia đình và bạn bè thân nhân của họ đau buồn. Nhưng nếu so với vụ New York black out, tuy không thấy ghi nhận có người nào chết, nhưng thiệt hại cũng không thể so sánh, nói gì đến vụ động đất ở San Francisco, California, hay vụ khủng bố 9/11. Nhưng dù thế nào chăng nữa, vụ sniper cũng làm cho nhiều người phải bận tâm suy nghĩ.

Người ta sẽ không còn cơ sở để bận tâm đến sniper nữa, vì bây giờ là COVID 19, con quái vật núp bóng bệnh cúm corona. Từ tháng 12 năm 2019, những chữ corona hay COVID 19 đã thỉnh thoảng được nhắc tới, như một thứ dịch cúm phát xuất từ Wuhan, Hồ Bắc nên còn gọi là dịch cúm Wuhan. Lai lịch, hành trạng và hành tung của con virus Wuhan này mang đầy tính chất kỳ bí. Khởi đi từ Wuhan, nó vượt đại dương sông núi, vượt những biên giới cắt ngang lãnh thổ, đến Nhật, Đại Hàn, Đài Loan, tới Ý, Đức, Anh, Pháp, Phần Lan của Âu châu, đến cả Iran của Trung đông. Nhiều lãnh đạo cao cấp của nhiều quốc gia cũng bị nó tấn công. Việt nam ta cũng có bị lây nhiễm nhưng có thể nói là không có gì đáng kể. Trong dịch cúm COVID 19 này, Việt Nam từ đầu đến giờ luôn làm chủ được tình hình. Và theo cảm nhận riêng của cá nhân tôi, virus COVID 19 đến các quốc gia khác chỉ là khúc dạo đầu trong kế sách giương Đông kích Tây của nó. Xuất phát từ Wuhan, Hồ Bắc là khổ nhục kế, mục tiêu chính của con virus Wuhan là Hoa Kỳ, phải là Hoa Kỳ. Và thành phố bị tai ương nặng nhất là New York. Sẽ có người hỏi tại sao.

Đầu tháng 11 tới đây là bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ. Gây được xáo trộn lớn trước ngày bầu cử là có thể dễ dàng tác động vào kết quả của cuộc bầu cử. Và tại sao lại là New York phải bị nặng nhất? Nếu Washington D.C là trung tâm quyền lực chính trị thì New York là trung tâm kinh tế và văn hóa của Hoa Kỳ. Tất cả những khám phá mới, những đổi thay đều được thắp sáng từ New York, trên lãnh địa Manhattan. Nếu Wall Street là đại bản doanh của thị trường chứng khoán thế giới thì Fifth Evenue là tổng hành dinh của tập đoàn tài phiệt Hoa Kỳ. New York bị xáo trộn là toàn lãnh thổ Hoa Kỳ bị ảnh hưởng. Và chẳng riêng gì Hoa Kỳ, các quốc gia khác cũng bị ảnh hưởng. Vận động tranh cử Tổng thống vẫn đang diễn ra dưới sự hoành hành của con virus COVID 19. Chặn đứng được, khống chế được con virus Wuhan trước đầu tháng 11, Donald Trump chắc chắn ngồi lại nhiệm kỳ II. Ngược lại, tôi không tin rằng cuộc bầu cử sẽ được suôn sẻ.

Hiện nay hai đảng, Dân Chủ và Cộng Hòa, vẫn đang quyết liệt giở những chiêu sát thủ với nhau. Tôi không biết các quý ngài trong hai đảng này có bao giờ đặt những câu hỏi như sau không:

1. Tại sao con virus Wuhan xuất phát từ Wuhan, Hồ Bắc, mà thành phố Thượng Hải nằm sát một bên, Bắc Kinh cách không xa, và Thẩm Quyến… không một thành phố lớn nào khác của Trung cộng có một người nào bị nhiễm bệnh?
2. Tại sao Trung cộng làm áp lực với WHO không cho cơ quan này công bố thông tin về nạn dịch sớm hơn?
3. Đã có những bằng chứng cho thấy trước ngày đại dịch bùng phát ở châu Âu, Úc và Mỹ, Trung cộng đã cho người đi thu mua hết khẩu trang, máy trợ thở từ các quốc gia này.
Đến đây, tôi thấy cần có vài lời để tán thán Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn. Bà là một vị anh thư cang liệt, người đã ra lệnh đóng cửa Đài Loan không cho bất cứ một người nào từ Trung cộng nhập cảnh sớm nhất trong vụ dịch này. Bà còn tặng 10 triệu khẩu trang y tế cho Hoa Kỳ và các nước Âu châu.

Những nhân tai hay thiên tai trước đây chỉ ập đến hay cuốn qua rồi đi. Cái cường độ tàn bạo trong khoảnh khắc thì lớn nhưng không kéo dài. Vụ sniper thì có kéo dài một chút, tôi nhớ khoảng chừng trên dưới một tháng. Có thể nói, cái áp lực tinh thần trên mọi người bởi các thiên tai và nhân tai kia lúc nó đang xảy ra hay sau đó, khi tường tận về hậu quả thì cũng chỉ có một giới hạn nào đó. Nhưng với con virus Wuhan này, đây là một nỗi kinh hoàng của toàn nhân loại. Nó gần như vô hình và có thể ở khắp mọi nơi. Cái cường độ tàn bạo của nó không ập đến mà như phủ trùm trái đất. Nó đã kéo dài 3 tháng và còn đang tiếp tục, tiếp tục đến bao giờ còn chưa biết.

Số người thiệt mạng đã khá nhiều, số người vướng bệnh đang nằm điều trị rất nhiều. Cái áp lực căng thẳng tinh thần đã làm nhiều người phải cố gắng để khỏi phát điên và hậu quả cuối cùng của nó thì chưa ai lường được. Có một điều tôi tin chắc chắn là, sau vụ con virus Đại Hán này, nhân loại trên toàn thế giới sẽ phải thay đổi. Con người nói chung sẽ phải thay đổi.
Tôi là người tuyệt đối tin vào nhân-quả. Đây là thiên tai hay nhân tai? Nhân nào sẽ có quả đó.

(Ngày 17 tháng 4, 2020)

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp