Monday, 29/06/2020 - 08:40:54

Thảm cảnh Food Bank

Bài NGUYỄN ĐẠT THỊNH

Mỗi tuần hai lần, tổ chức NGÂN HÀNG THỰC PHẨM -Food Bank- tại thành phố San Antonio phát thực phẩm cho người thiếu ăn. Hàng ngàn người xác nhận là nhờ xin được thực phẩm mà họ tránh được nạn đói.

San Antonio Food Bank -SAFB- gọi những cuộc phát chẩn đó là mega-distribution -cuộc phân phối lớn. Lớn đến hàng ngàn chiếc xe đậu sẵn đễ chờ xin thực phẩm, do đó họ phải mượn bãi đậu xe của những vận động trường.

Chỉ trong ba tháng vừa rồi -tháng Ba, tháng Tư, và tháng Năm, SAFB đã phát ra đến 23.3 triệu pounds (10.6 triệu kg) thực phẩm cho 240,000 người lái xe đến chờ tại những địa điểm họ tổ chức phát chẩn, ngoài ra, SAFB còn trực tiếp đưa thực phẩm đến tận cửa cho 5,800 gia đình.

Tính riêng thành tích trong tháng Năm -qua tám buổi mega-distribution- SAFB đã phân phối thực phẩm đến 27,595 chiếc xe tại quận Bexar và thành phố San Antonio; vài chục người thiện nguyện mặc áo thun có in chữ “San Antonio Strong” làm việc không lãnh lương.

 

  

Người thiện nguyện mặc áo thun có in chữ SAN ANTONIO STRONG đến từng xe một để phát thực phẩm. (NY Times)

 

Cuộc phát thực phẩm bắt đầu từ 9 giờ sáng, nhưng nhiều xe đã đến sắp hàng từ đêm hôm trước, chờ đợi hàng chục tiếng đồng hồ.

 

Gia đình cô Marissa Hopper

 

Cô Hopper, 24 tuổi, chở trên xe cả ba đứa con, chúng còn quá nhỏ, không để ở nhà được vì không có người lớn chăm sóc; cô làm part time tại một nhà hàng bán pizza, trong lúc theo học đại học; ước vọng của cô là sau khi tốt nghiệp sẽ trở thành một cô giáo dạy toán cho học sinh tiểu học.

 

 

Marissa Hopper và bé Lily (NY Times)

 

Họa COVID-19 làm nhà hàng ế ẩm, cô bị cắt bớt giờ làm, trong lúc chồng cô, làm việc trong ngành kiến trúc, không tránh né được việc tiếp xúc với đồng nghiệp, vướng vào con vi khuẩn corona, phải nằm bệnh viện 14 ngày.

Trả lời cuộc phỏng vấn của truyền thông, cô Hopper nói, “Tôi hy vọng sẽ không bao giờ còn phải xếp hàng nhiều tiếng đồng hồ để xin thực phẩm như thế này nữa; nhưng ai cũng có lúc khốn cùng. Tôi có con từ lúc chưa đủ tuổi trưởng thành, và đó cũng là một nguyên nhân của tình cảnh túng thiếu.”

 

Gia đình ông Rydy Riojas

 

Ông Riojas sống với bà hôn thê trên chiếc xe minivan, ban ngày họ ngồi trên hai chiếc ghế trước, ăn uống, nghỉ ngơi, và dẹp bỏ những hàng ghế sau để trải nệm ngủ mỗi đêm. Job của hai người là cleaning business- họ lau chùi chín cái vừa văn phòng vừa nhà hàng, sau giờ làm việc của những cơ sở đó.

Riojas, 66 tuổi, được hưởng những quyền lợi của người cao niên - Social Security benefits- nhưng dĩ nhiên không đủ để mướn hay mua nhà, bà bạn gái cũng không có khả năng đó, nhưng họ cũng vẫn tạm đủ sống, cho đến ngày con vi khuẩn corona vượt giải trường thành mà tổng thống Mỹ xây để không cho người Mễ và những sắc tộc khác của những nước Trung, và Nam Mỹ, mà ông gọi chung là những nước hố cầu (shithole countries), hoành hành giết hàng chục ngàn người Mỹ, gây bệnh hoạn cho vài trăm ngàn người Mỹ khác, và tạo tê liệt trong sinh hoạt kinh tế của Hoa Kỳ.

Hàng chục triệu người Mỹ mất sinh kế, hàng trăm triệu người Mỹ khác lâm vào cảnh thiếu ăn, và điều đó giải thích hoạt động của những tổ chức như Food Bank, trong lúc chính phủ vẫn xúc tiến việc giới hạn chương trình Food Stamp.

Mới tháng trước -ngày 15 tháng 5- bộ trưởng canh nông Sonny Perdue còn tuyên bố là ông sẽ chống bản án tòa không cho chính phủ đặt thêm những điều kiện quá khó khăn để cắt bớt 700,000 người đang hưởng chương trình Food Stamp, đòi họ phải tìm việc làm để có khả năng tự túc thực phẩm.

Phải chăng thái độ chống án của Bộ Canh Nông là lý do khiến những người như cô Hopper và ông Riojas phải xếp hàng khất thực?

Và phải chăng chính phủ coi việc xin ăn của hàng ngàn, của vài ngàn người xếp hàng từ đêm hôm trước để chờ phiên lãnh thực phẩm là giải pháp thay thế quyền được ăn no của công dân Mỹ?

Cũng như ObamaCare, Food Stamp -FS- có giá trị của một đạo luật -do vị tổng thống Dân Chủ Lyndon Johnson ký ban hành năm 1964- trong chương trình mà ông mệnh danh là “War on Poverty” -trận chiến chống nạn nghèo - năm đó chính khách Cộng Hòa lão thành Bob Dole còn là một dân biểu. Mặc dù thuộc đảng Cộng Hòa đối lập, nhưng ông Dole nhiệt liệt ủng hộ chương trình FS, và gọi đó là chương trình thực phẩm bảo vệ nhân phẩm của người Mỹ.

Thời điểm thiếu ăn khiếp đảm nhất của người Mỹ là những năm trong thập niên 1930, trong cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu; mặc dù chuyện đã cũ đến gần 100 năm, nhưng đang được nhắc lại, vì tính “toàn cầu” của thời đó, và thời nay.

Bà giáo sư Sara Bleich, dạy về môn “chính sách y tế quần chúng” tại Harvard, tiên đoán nhu cầu FS sẽ còn gia tăng, vì nạn thất nghiệp đang gia tăng.

Bà Bleich không tiên đoán thêm là nạn thất nghiệp gia tăng sẽ làm nạn đói gia tăng, và Bộ Trưởng Canh Nông Sonny Perdue sẽ phải tiếp tục chống án, tiếp tục đòi giảm bớt số người “ăn” bằng FS, vì giải pháp chống đói của chính phủ là ... xếp hàng suốt đêm, chờ xin thực phẩm của Food Bank.

Xin thực phẩm, dù không giúp ai no, đủ, nhưng dù sao cũng bớt đói.


Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp