Saturday, 05/08/2017 - 10:36:38

Ô nhiễm môi sinh: Hầu hết bao nhựa trong biển xuất phát từ năm quốc gia, trong đó có Việt Nam




Trong hình chụp năm 2015, các công nhân đang làm việc tại một địa điểm thu nhận chai nhựa tái dụng ở ngoại ô Hà Nội. (Hoang Dinh Nam/ Getty Images)


Hàng triệu tấn rác nhựa đổ vào đại dương mỗi năm, gây mức thiệt hại gia tăng về môi trường và kinh tế (đó là chưa nói đến chuyện rác trôi nổi dơ bẩn trên mặt nước biển).

Theo kết quả nghiên cứu được công bố trong năm nay, có tới 60 phần trăm trong khối lượng rác thải đó phát xuất từ năm quốc gia: Trung Quốc, Nam Dương, Phi Luật Tân, Việt Nam, và Thái Lan. Vì vậy, điều hữu lý là tập trung vào những nơi ấy trước tiên, theo một bản phúc trình mới từ Ocean Conservancy và McKinsey Center for Business and Environment.


Trái cây được bao bọc sạch sẽ tại một siêu thị ở Pattaya, Thái Lan vào cuối tháng Bảy vừa qua. Thái Lan, cùng với Việt Nam và Trung Quốc, là các quốc gia xả bao nhựa xuống biển nhiều nhất trên thế giới. (  Paula Bronstein/ Getty Images)

Năm quốc gia ấy có thể làm giảm bớt 65% trong khối lượng rò rỉ, và do đó làm giảm được 45% tổng khối lượng rò rỉ toàn cầu vào năm 2025, theo cuộc nghiên cứu cho biết. Điều đó sẽ không phải là khó. Việc trám lại những chỗ rò rỉ trong các cơ sở thu gom rác, mở rộng các dịch vụ rác thải, dùng rác nhiều hơn để sản xuất năng lượng, và chuyển hướng loại nhựa có giá trị cao ra khỏi dòng thải, sẽ chỉ tốn $5 tỷ một năm. Đó là “một khoản đầu tư mang lại lợi nhuận đáng kể cho toàn nền kinh tế.”

Các tác giả đã xem xét tới 33 giải pháp có thể có cho rác biển, ước tính “số tiền tính trên mỗi tấn bị rò rỉ tránh được” cho mỗi giải pháp. Một điểm then chốt là chỉ việc tái chế một mình mà thôi sẽ không cải thiện tình hình được nhiều: 80% trong tổng khối lượng nhựa là không có giá trị cao đủ mức cho các dịch vụ thu gom, hoặc những chỗ thu rác không chính thức, theo bản phúc trình cho biết. Họ nói rằng những lệnh cấm túi nhựa có thể hữu hiệu, nếu những lệnh ấy ở trong “các kênh bán lẻ và những địa điểm có quy định chặt chẽ.”.

Sách lược của mỗi quốc gia nên khác nhau. Tại Trung Quốc, 84% phát xuất từ rác thải không được thu gom, nước này cần phải tập trung vào chuyện mở rộng việc thu gom rác thải. Tính trung bình, năm quốc gia gom được khoảng 50% trong tổng khối lượng rác. Ở Phi Luật Tân, 74% trong khối lượng rò rỉ xảy ra sau khi rác thải đã được “gom lại.” Vì vậy nước này có lẽ nên hiện đại hóa các cơ sở thu gom và các hệ thống vận tải, để có thể giữ được nhiều hơn.

Bản phúc trình nói, “Cuộc nghiên cứu này đưa ra một lối đi có thể mang lại lợi ích đáng kể cho các cộng đồng, duy trì năng suất sinh học của đại dương, và làm giảm mức rủi ro cho ngành này. Hành động phối hợp dưới hình thức một khoản tăng $5 tỉ mỗi năm, trong chi tiêu dành cho việc quản trị rác thải, có thể tạo ra một thị trường tài nguyên thứ cấp sinh động, kích thích hoạt động đầu tư vào các hệ thống đóng gói và phục hồi, và để cho đại dương phát triển.”

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp