Wednesday, 07/10/2020 - 07:21:37

Nhiều người Việt không hiểu người Mỹ (bài 2)

Tổng Thống Richard Nixon đang được Thủ Tướng Chu Ân Lai nâng ly chúc mừng tại quốc tiệc nhân dịp ông Nixon thăm Trung Quốc vào tháng Hai 1972. (Rolls Press/ Popperfoto via Getty Images)

 

Bài CHU TẤT TIẾN

Người Mỹ, nói chung, thể hiện tất cả các đặc tính của các dân tộc đã đến chọn nơi này làm quê hương, như vậy, người Mỹ có thể là những người chuyên lo tài chánh như người Do Thái; cao ngạo như người Đức; phớt tỉnh như Ăng Lê; kỹ lưỡng như Ấn Độ; lịch sự như người Paris; tham vọng như Ái Nhĩ Lan; thông minh và chăm chỉ như Nhật; ồn ào tình cảm như người Mễ; thích thể hiện như người gốc Phi Châu; ưa nói to như Đại Hàn; khép kín như Thái Lan, lòe loẹt mầu sắc như các sắc dân Á Châu khác. Tất cả các đặc tính trên đã hòa hợp với nhau để trở thành hai khuynh hướng chính: Nếu tốt thì tốt vô cùng, không khác thánh sống, nhưng nếu xấu thì xấu đến ma quỷ cũng ngán.

 

Người Mỹ tốt

 

Chỉ cần nghe thấy đâu đó có một sự việc thương đau, cần giúp đỡ là sẵn sàng tiến đến, chia xẻ cho người cần được cứu, đôi khi sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để giúp đời. Rất nhiều chương trình thiện nguyện, cứu trợ quốc tế do người Mỹ chủ trương và thực hiện. CARITAS là một tổ chức thiện nguyện Công giáo có trụ sở gần 200 quốc gia, nghĩa là khắp thế giới, với sứ mạng là cứu giúp những người nghèo, những người bị bỏ rơi, bị đàn áp. Vì là một tổ chức tôn giáo, không có vũ khí, không có sức mạnh, nên họ chấp nhận chính họ bị ngược đãi, bị xua đuổi, hành hạ, tra tấn tại những miền đất mà con người quá hoang dại, không biết lý luận là gì. CARITAS đã hiện diện ở miền Nam Việt Nam trong nhiều năm, giúp đỡ và vực dậy không biết bao nhiêu con người nghèo khó.

Bên cạnh đó, USCC (U.S Catholic Charities) cũng là một tổ chức dấn thân của người Công Giáo Mỹ, được thành lập từ 1910 chuyên giúp đỡ người nghèo, người cần giúp đỡ, như với những người Việt tị nạn Cộng Sản, di tản mới vừa đặt chân đến Mỹ. USCC giúp tìm việc làm, dạy nhập tịch, giúp bảo lãnh, cung cấp phương tiện cho người mới đến.

Ngoài ra, còn hàng nghìn tổ chức từ thiện, nhân đạo khác như giúp tìm người hiến tủy giúp người bị ung thư, vài bệnh viện chuyên trị trẻ em bị ung thư, các tổ chức giúp thương binh Hoa Kỳ, giúp người nghèo trên khắp thế giới.

Sau năm 1975, một nhóm người Mỹ đã sắm tàu thủy liên đại dương để đi tìm vớt các thuyền nhân Việt Nam, đưa những người trốn chạy Cộng Sản đến miền đất Tự Do. Tại vài tỉnh thành, khi nghe tin có nhóm người Việt Nam đến tị nạn, thì cả tỉnh tổ chức đón mừng như đón người thân trở về, giúp chỗ ăn ở, giúp tìm việc làm.

Hàng triệu người Việt Nam di tản sau tháng Tư 1975 đã được nhiều người Mỹ bảo trợ với tất cả chân tình. Có người “sponsor” nhường phòng ngủ cho người tị nạn, để ngủ ngoài phòng khách, có “sponsor” tặng luôn nhà, xe, cho kẻ mới đến. Một bà chủ tịch một khách sạn lớn làm di chúc để toàn bộ gia tài cho một người cựu quân nhân Việt Nam di tản, mà bỏ qua con cháu.

Nhiều người di tản đã trở thành những thương gia giàu có, những trí thức nổi tiếng, đều nhờ có người đỡ đầu có trái tim thật lớn, chứa chan tình cảm. Từ thập niên 1990 đến nay, nhiều Dân Biểu Liên Bang đã can thiệp tích cực cho những người Việt bị đàn áp trên chính quê hương Việt Nam. Nhiều chính khách đã trực tiếp lên tiếng nhận bảo trợ cho các nhà đấu tranh cho Dân Chủ và Nhân Quyền Việt Nam để cho những người này không bị giết chết.

Nếu nhìn lại chiến tranh Việt Nam, thì thấy rất nhiều Cố Vấn Mỹ xả thân cứu bạn, không bỏ chạy mà ở lại để cùng chết với quân đội Cộng Hòa. Có vị Cố vấn, khi thấy phi công trực thăng không chịu bốc một vài chiến sĩ Nhảy Dù đang kẹt trong vòng lửa đạn, đã rút súng dí vào đầu phi công Mỹ mà nói nếu không đáp xuống cứu bạn, thì ông sẽ nổ súng cho cả hai cùng chết, vì không thể chạy trốn, bỏ lại bạn bè đang bị Việt Cộng vây hãm. Nói chung, không thể kể hết những việc làm, những người Mỹ tốt hiếm có trên đời.

 

Người Mỹ xấu

 

Ngược lại, người Mỹ Xấu cũng có nhiều thủ đoạn tàn độc với chính thân thuộc ruột thịt, cha mẹ, vợ chồng, con cái của mình. Trong tất cả các phim Cao Bồi, trinh thám, người Mỹ bắn lén, hạ độc thủ với bạn bè, vợ chồng… không từ một thủ đoạn tàn bạo nào. Trong lịch sử bang giao quốc tế, không thiếu những trường hợp người Mỹ phản bội đồng minh chỉ vì quyền lợi của người Mỹ tại các nước đồng minh này không có nhiều như hồi mới kết bạn.

Chính quyền Mỹ đã làm tất cả mọi việc bất chấp thủ đoạn, thực hành những chính sách gây hại cho nước khác, chỉ để mang lại quyền lợi cho chính người Mỹ mà thôi. Nhìn lại cuộc thế chiến 1914-1918: sau 3 năm chiến tranh, chết hàng trăm ngàn người, Tổng Thống Woodrow Wilson vẫn tuyên bố trung lập. Cho đến khi Đức gửi điện tín cho Mexico, đề nghị liên minh với Đức, và Đức hứa sẽ giúp Mexico lấy lại miền Texas, ông Woodrow Wilson mới kêu gọi Quốc Hội Mỹ tuyên chiến với Đức. Cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai, 1939-1945, cũng thế, Mỹ vẫn đứng ngoài vòng, nhìn các phe giết nhau tràn lan, cho đến khi Nhật tấn công Trân Châu Cảng vào ngày7 tháng 12, năm 1941, người Mỹ mới phẫn nộ nhập trận để rồi làm lãnh tụ Thế giới Tự Do chống lại Thế Giới Cộng Sản.

Trong vai trò này, người Mỹ đã nhiều phen phản bội đồng minh trắng trợn, điển hình là việc phản bội Trung Hoa Dân Quốc (sau là Đài Loan), một trong ba quốc gia đầu tiên thành lập nên Hội Quốc Liên, tiền thân của Liên Hiệp Quốc. Ngày đầu năm 1942, Tổng Thống Mỹ Roosevelt, Thủ Tướng Anh Churchill, và Tưởng Giới Thạch, đại diện cho Trung Hoa Dân Quốc (Republic of China) cùng ký một văn kiện thành lập Liên Hiệp Quốc (United Nations Declaration). Đến tháng 3, 1945 thêm Nga vào thành ra bốn cột trụ lập nên Liên Hiệp Quốc hiện tại.

Vậy mà đến năm 1971, Tổng Thống Nixon lén lút nói chuyện với Mao Trạch Đông, rồi ra lệnh cho Kissinger đi thăm Chu Ân Lai, mở đường cho Nixon chính thức thăm Trung Cộng. Sau đó, đã lẳng lặng đá Trung Hoa Dân Quốc ra ngoài, nhường lại cái ghế cho Trung Cộng, lúc đó, đổi tên thành Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (People’s Republic of China).

Thái độ phản bội của Mỹ đã buộc Trung Hoa Dân Quốc phải đổi tên nước thành tên một đảo: Chinese Taipei, hay Taiwan, tiếng Việt gọi là Đài Loan. Từ đó, Đài Loan mất hết danh dự của một quốc gia, và Tổng Thống Đài Loan không thể đến Mỹ như một thượng khách, mà nếu có lén đến Mỹ, cũng phải được phép của Tầu Cộng! Người Mỹ đã cam tâm phản bội một đồng minh từng là người chủ chốt sáng lập ra Liên Hiệp Quốc.

Điển hình của sự thờ ơ của Mỹ thứ hai là cuộc chiến Yugoslav Wars là một cuộc chiến diệt chủng (ethnic cleansing), nghĩa là tìm diệt toàn bộ một dân tộc, đã khởi đầu từ 1991, mà mãi đến 1999, Mỹ mới điều động NATO bỏ bom miền này, để kết thúc trận chiến mà cả hai bên chết hơn 200,000 người.

Với các cuộc nội chiến thảm sát ở Phi Châu như Nigeria, Rwanda, Congo, và một số nước Phi Châu khác, Mỹ luôn đứng ngoài, dòm chừng, chờ cơ hội tốt thì mới can thiệp, mặc cho số phận người dân lành ở các nước này bị coi tệ hơn con chó, các thủ lãnh phiến quân tha hồ chém, giết hay hãm hiếp tràn lan. Máu người ngập ngụa ngoài đồng, trong phố, trong các lều bộ lạc mà Mỹ chỉ can thiệp ở mức độ tối thiểu, vì không muốn gây chiến với các nước hiếu chiến này, trừ cuộc chiến chống ma túy từ các quốc gia Trung Mỹ, và Nam Mỹ, nhưng cũng trong vòng hạn chế.

Có nghĩa là hai chữ Nhân Quyền mà Mỹ vẫn tô đậm trên màu cờ, đôi khi được tôn trọng, đôi khi không, tùy theo quyền lợi của Mỹ ở nước này nhiều hay ít. (Trong bài trước, đã nhắc đến việc Mỹ cho biệt kích đột nhập vào dinh Tổng thống Panama, bắt ông này mang về Mỹ xử tội và bắt nằm nhà tù Mỹ!).

Với Việt Nam cũng thế, đã năm đời Tổng Thống Hoa Kỳ từng cam kết bảo vệ miền Nam Việt Nam, từ Eisenhower , Kennedy, Johnson, Nixon, và Ford với những văn kiện chính thức mang tính quốc gia, rồi cũng bỏ mặc Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản. Như vậy, người Việt chúng ta đang cư ngụ trên lãnh thổ này, có thể đặt tin tưởng vào một nhân vật chính trị Hoa Kỳ nào đó, đột nhiên xuất hiện trở thành cứu tinh của dân Việt để chống Tầu, diệt Cộng hay không?

(7 tháng 10, 2020)

SPONSORED LINKS - LIÊN KẾT TÀI TRỢ

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Advertising