Monday, 17/02/2020 - 07:09:40

Nhiều khách sạn vắng khách vì dịch Covid 19, có nguy cơ phá sản


Các hàng quán ế ẩm từ khi có dịch Covid 19.


ĐÀ NẴNG - Bà Lê Hà Cẩm Tú, chủ một khách sạn ở thành phố Đà Nẵng, cho biết, “Chúng tôi là những khách sạn đầu tiên của thành phố không tiếp khách Trung Quốc. Đến thời điểm này, chúng tôi lâm nợ ngân hàng để trả lương cho nhân viên. Nếu tình hình này kéo dài, chắc là phá sản. Khó mà lường được chuyện gì sẽ xảy ra!”
Ở các thành phố như Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Hội An, Sapa, Nha Trang, Sài Gòn… Có thể nói rằng ưu tiên kinh tế hàng đầu của những nơi này đặt hoàn toàn vào ngành du lịch. Mặc dù không chiếm tỉ lệ cao trong phân bổ thuế và nhóm ngành, (dường như công nghiệp vẫn được đặt hàng đầu) nhưng trên thực tế, khi nhà nhà làm du lịch người người làm du lịch và lượng khách hằng năm chiếm đến con số hàng chục triệu thì du lịch vẫn chiếm ưu thế kinh tế và nó được ưu tiên lựa chọn ở mọi nhóm kinh doanh.
Chính vì vậy, khi dịch Covid - 19 kéo qua, lượng khách Trung Quốc không có, khách các quốc gia khác cũng giảm khá nhiều, thì các cơ sở du lịch có thể bị phá sản hoặc bị khủng hoảng trầm trọng.

Bà Lê Hà Cẩm Tú cho biết, “Không hiểu cách điều tiết và thu hút khách, hay nói khác đi là chính sách du lịch của Việt Nam như thế nào mà hầu hết khách đều là người Trung Quốc. Nếu dựa trên tỉ lệ, thông số các báo nêu thì hoàn toàn không đúng. Bởi lượng khách Trung Quốc tự phát theo kiểu phượt từ các cửa khẩu Việt - Trung ở phía Bắc kéo vào rất là đông, lượng khách này không tính được. Ở Đà Nẵng này, người Trung Quốc vẫn là đông nhất, trong đợt dịch này, hầu hết các khách sạn, doanh nghiệp du lịch đều méo mó khóc vì thua lỗ. Tôi dự đoán là có tới 30% doanh nghiệp phá sản chứ không giỡn chơi đâu!”
Chị Bạch Huệ, một chủ khách sạn ở Nha Trang cũng buồn rầu khi nói, “Khách sạn của mình chủ yếu là khách Tây, thế nhưng trong đợt dịch này, lượng khách vắng vẻ quá, trước đây mỗi tháng thu vào vài tỉ, tháng vừa rồi thu vào ba trăm triệu, phải vay thêm ngân hàng chín trăm triệu nữa để chi tiêu lương bổng nhân viên, tiền điện, tiền thuế, tiền nước các loại… Tưởng đơn giản, ai dè càng lúc càng lún sâu! Tôi nghĩ sẽ không ít người phá sản!”

Anh Đồng, một chủ khách sạn ở quận 1, Sài Gòn cũng than thở, “Khách tự dưng vắng thấy sợ. Mà giả định mình là khách, mình cũng sợ lắm, dại gì đi du lịch mùa này cho chết à! Đó, mỗi ngày có thêm hàng trăm người chết và con số nhiễm đã lên hàng triệu. Tôi nghĩ con số thực khủng khiếp lắm chứ không đơn giản vậy đâu! Thôi, sống sót là may mắn lắm rồi! Mà lạ một cái là tôi để ý thấy hình như dịch gây tổn hại kinh tế và khủng hoảng tinh thần trầm trọng, các cặp đôi dắt nhau ra tòa li hôn có vẻ tăng. Các giềng mối gia đình dễ bị rạn nứt bởi nguyên nhân kinh tế và tinh thần suy sụp.”
Không ngừng ở ngành du lịch, ngành công nghiệp có liên quan đến yếu tố Trung Quốc cũng méo khóc méo cười vì công nhân đình công hoặc xin nghỉ phép, thậm chí chấp nhận phạt để nghỉ, không xuất hàng, nhập hàng được và đối tác bên Trung Quốc đang trong vùng phong tỏa.
Mặc dù giá nông sản bắt đầu tăng trở lại sau khi một phần hàng ứ đọng tại các cửa khẩu sang Trung Quốc được giảm bớt nhờ các cửa khẩu chính thông lại một phần nhưng nhìn chung, với công nghiệp du lịch, tình hình xám xịt và mọi thứ vẫn diễn ra bình thường trong sự xám xịt ngày càng đậm!

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp