Sunday, 25/11/2018 - 08:03:38

Nhật ký ghi chép những ngày cuối cùng của "nhà truyền giáo" Mỹ họ Chau bị thổ dân giết


John Allen Chau chào đời ở Vancouver, Washington. (Facebook)

PORT BLAIR, Ấn Độ - John Allen Châu từng viết trong nhật ký, “Tôi nghĩ tôi còn sống thì có thể hữu ích hơn. Nhưng lạy Chúa, con xin dâng lên Chúa mọi vinh quang của bất cứ điều gì sắp xảy ra.”

Mấy câu này và những lời khác được viết trong nhật ký của anh, do mẹ anh, bà Lynda Adams-Chau trao cho nhật báo Washington Post, đã cho thấy người Mỹ này là “một thanh niên bị say mê bởi ý tưởng đưa Thiên Chúa Giáo đến cho những người sống trên đảo Sentinel,” theo nhận xét của nhật báo trong bản tin đăng ngày thứ Năm lễ Tạ Ơn.

Nỗi say mê đó đã khiến cho thanh niên 26 tuổi này bị giết chết vào ngày thứ Bảy, 17 tháng 11 tuần qua, bởi những người thuộc một trong những bộ lạc cuối cùng trên trái đất.
 

Các ngư phủ đã lén đưa John Allen Chau lên đảo cấm, nơi anh viết những trang nhật ký trước khi bị thổ dân bắn chết bằng cung tên.

Hiện nay đang có khoảng 150 người sống trên đảo thuộc bộ lạc Sentinel. Bộ lạc này đã sống qua trong nhiều thế kỷ mà phần lớn không bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài, được luật pháp Ấn Độ bảo vệ tránh bị các du khách quấy rầy.

Trong quyển nhật ký, gồm 13 trang được viết cách mấy giờ trước khi qua đời, John Allen Chau mô tả chuyến đi bằng thuyền của anh ra đảo North Sentinel là một cảnh ban đêm của sinh vật phù du phát sáng dưới vòm trời đầy sao, với cá nhảy vào nước và nhảy ra khỏi nước giống như những “mỹ nhân ngư bơi nhanh.”

Trên hòn đảo đó, anh đã ca hát, tặng cá, kéo, và kim băng cho các thổ dân.
Anh cũng mô tả người Sentinel cao chừng 1.65 mét, bôi chất màu vàng trên mặt. Những chi tiết về ngôn ngữ của họ - mà anh cho biết có “nhiều âm thanh cao” - cũng được tìm thấy trong cuốn nhật ký của anh.
Tuy nhiên ở gần cuối nhật ký anh bày tỏ sự phân vân, nghi ngại, khi tự hỏi có nên từ bỏ cuộc tìm kiếm của anh hay không, hoặc quay trở lại hòn đảo này và liều mình gánh chịu hậu quả.

Trước đó Chau đến thăm quần đảo Andaman và Nicobar bốn lần, theo tin của báo Washington Post.
Trong một cuộc phỏng vấn vào năm 2014 với ấn phẩm du lịch Outbound Collective, chàng sinh viên tốt nghiệp đại học Oral Roberts University này nói rằng anh muốn trở lại đảo Andaman và Nicobar.
Trong cuộc phỏng vấn đó anh nói, “Tôi thích thám hiểm. Vì vậy, cho dù đó là đi bộ xuyên qua những khu rừng già ở gần sông Chilliwack (trên biên giới Mỹ-Canada), tìm một thác nước được đồn đại trong khu rừng Andamans, tìm thấy một thác nước được nói tới nhiều, hoặc cứ lang thang quanh một thành phố để có cảm giác về những rung động, tự bản chất tôi là một nhà thám hiểm.”

Anh mô tả một trong những khoảnh khắc dễ sợ nhất trong đời anh, khi leo xuống một thác nước trơn trượt trong dãy núi Cascades, mà không có gì để bảo vệ anh ngoài một chiếc mũ cứng, và nhớ hai người quen đã qua đời từng làm điều giống như vậy trong chính khu vực đó.

Anh nói, “Tôi nhớ tôi từng suy nghĩ về mức độ tương phản mãnh liệt giữa vẻ đẹp sinh động và cuộc sống được nhìn thấy trong tấm hình này, và về chuyện rất có thể cái chết lởn vởn rình rập theo từng bước sai sẩy, và cuộc sống mong manh như thế nào, và những bức ảnh tôi chụp có thể là những tấm hình cuối cùng tôi từng chụp.”

Phương châm của anh trong cuộc sống là: “Tận dụng tối đa mọi cơ hội tốt ngày hôm nay, vì bạn không biết điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai!”

Anh đã viết nhiều hơn về những suy tư hiện sinh trong cuốn nhật ký của anh.
“Tôi sợ hãi. Ngắm hoàng hôn và thấy đẹp – khóc một chút... tự hỏi phải chăng đó sẽ là buổi hoàng hôn cuối cùng mà tôi thấy. ”

Nhưng anh đã quyết tâm hoàn thành sứ mạng, bất kể hậu quả là gì.
Trong một bức thư gửi cho cha mẹ và được trích dẫn bởi các cơ sở truyền thông khác nhau, anh nói, “Các bạn có thể nghĩ tôi điên rồ trong tất cả những điều này. Thế nhưng tôi nghĩ rằng thật đáng giá để tuyên xưng Chúa Giêsu cho những người này. Xin đừng giận họ hay giận Chúa, nếu tôi bị giết.”

“Tôi không thể chờ đợi để nhìn thấy họ vây quanh ngai Thiên Chúa, và thờ phượng bằng chính ngôn ngữ của họ, như kinh Khải Huyền 7: 9-10 nói,” anh viết, đề cập đến cuốn sách cuối cùng của Tân Ước trong Thánh Kinh.

“Lạy Chúa, con không muốn chết.”
Trong tập nhật ký mang theo lên đảo, anh tự hỏi, “Lạy Chúa, hòn đảo này có phải là thành lũy cuối cùng của quỷ Satan hay không, nơi không ai nghe hay thậm chí có cơ hội nghe tên Chúa?”
Anh xin Chúa tha thứ cho “bất cứ người nào trên hòn đảo này tìm cách giết con, và đặc biệt nếu họ thành công.”

Có đoạn anh viết khi gặp các thổ dân, “Tôi nói lớn với họ, Tôi tên là John, tôi rất thương yêu các bạn và Chúa Giê-su rất thương yêu các bạn.” Châu cho biết thêm rằng một đứa trẻ đã bắn cung tên về phía anh và mũi tên bắn trúng cuốn Kinh Thánh.

Tuy nhiên cảnh sát trưởng Dependra Pathak của Andamans đã bác bỏ ý tưởng cho rằng anh là một nhà truyền đạo.

Trang web tin tức Ấn Độ The News Minute đưa tin, “Anh ấy đang trên một cuộc phiêu lưu không đúng chỗ trong một khu vực bị cấm, để gặp gỡ những người chưa từng được liên lạc. Theo nghĩa hẹp, anh không phải là nhà truyền giáo. Anh là một nhà thám hiểm. Ý định của anh là gặp những người thổ dân.”
Cuốn nhật ký cũng cho thấy rằng Chau biết sứ mạng của anh là bất hợp pháp. Anh đã viết về việc xoay xở để tránh nhà chức trách Ấn Độ tuần tra ở vùng biển gần đảo Bắc Sentinel.

“Chính Chúa đã che chở chúng tôi khỏi Phòng Vệ Duyên Hải và nhiều cuộc tuần tra,” anh nói trong một đoạn mô tả về chuyến hành trình bằng thuyền.

Ông Pathak nói rằng cảnh sát cũng sẽ có một cái nhìn mới về quyền nhật ký của Chau, trong đó anh bày tỏ lo ngại rằng anh có thể bị sát hại.

Tuy nhiên, ít nhất đối với một người bạn của anh, Chau đã “tử vì đạo” và hiện đang ở “với Chúa.”
Qua những nguồn tin khác tại Vancouver, tiểu bang Washington, quê hương của Chau, người ta được biết mẹ anh là bà Lynda Adams-Chau, cha là một người Trung Hoa. Anh từng viết là anh rất thương cha, vì ông đã phải rời bỏ quê hương trong thời Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Hoa để xin tỵ nạn tại Hoa Kỳ, và ông phải làm nhiều nghề từ thấp đến cao để nuôi các con. Anh là út trong ba anh em gồm hai trai và một gái.
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp