Wednesday, 18/07/2018 - 07:32:07

Người đàn ông câm, điếc mong tìm gia đình sau hơn 10 năm lưu lạc


Ông Câm không biết viết, chỉ có thể vẽ đơn sơ về ngôi nhà, máy bay, xe đò, những người thân ở quê hương mà ông không biết ở đâu. (Thanh Niên)

ĐỒNG NAI - Đêm về, ông Câm ngồi ngoài hiên, nhìn về chốn xa khiến những người bên cạnh không khỏi thương hại. Ước nguyện của ông là mong tìm gặp lại được người thân, quê hương của mình.

Tin của báo Thanh Niên cho biết người đàn ông này bị câm, điếc, sống vất vưởng, lang thang, được người tốt bụng cưu mang, đưa về sinh sống ở ấp Nông Doanh, xã Xuân Tân, Long Khánh, tỉnh Đồng Nai khoảng 14 năm trước.

Ông được người dân ở đây gọi là “ông Câm,” nay hơn 65 tuổi. Việc giao tiếp hằng ngày của ông là chỉ trỏ bằng tay và phát ra mấy từ ú a, ú ớ. Vì vậy, những người sống bên cạnh ông không thể hiểu hết các câu chuyện ông kể, đặc biệt về quê hương và gia đình ông.

Bà Nguyễn Thị Ta, 72 tuổi, ngụ đường Hồ Thị Hương, người đưa ông Câm về sống với vợ chồng bà, kể, “Năm 2004, trong một lần đi ngang qua Bến Xe Long Khánh, tôi nhìn thấy người đàn ông hốc hác, thân hình ốm yếu, da ngăm đen, nhìn khổ sở, người đang run lên vì đói. Lúc ấy, ông lại đang bị một số người không tốt hiếp đáp, cướp hết số tiền ít ỏi mà ông xin được. Thấy vậy, tôi đến hỏi thăm thì mới biết ông không nghe, không nói được. Thấy hoàn cảnh đáng thương, tôi dắt ông về sống chung với vợ chồng tôi.”

Lúc đó ông Câm chỉ có bộ đồ cũ trên người, ngoài ra không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào. Do đó, việc biết lai lịch của ông Câm càng vô vọng.

Vợ chồng bà Ta đưa ông Câm về và cho trông coi vườn trái cây của gia đình. Hằng tháng ngoài chăm lo việc ăn mặc, bà Ta còn đưa một khoản tiền nhỏ cho ông để dành phòng khi đau ốm. Bà Ta cho biết ông Câm làm việc rất chăm chỉ, cần mẫn. Lúc mới về, mỗi khi ông “trò chuyện” bằng cách ra dấu, ít ai hiểu được, nhưng sống chung với nhau lâu nên hiểu được chút ít qua sự diễn tả của ông.

Người nhà bà Ta suy đoán xem quê ông Câm ở đâu với mong muốn tìm gia đình cho ông nhưng chưa có kết quả.

Anh Lê Đức Thường, 27 tuổi, ngụ xã Đức Bình, huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận, cháu ruột bà Ta, là người sống chung với ông Câm khoảng 5 năm nay, cho biết do ông không biết chữ nên cố gắng lắm anh mới hiểu chút ít thông tin mà ông cung cấp, diễn tả qua những nét vẽ trên những tờ giấy.

Hằng đêm, mỗi khi nhớ nhà, nhớ về người thân của mình, ông Câm thường vẽ ra giấy. Qua những bức hình, mọi người đoán rằng, ông muốn nói có một mẹ già, có vợ và hai con, một gái và một trai. Nhà ông có rất nhiều dừa, có đồng lúa và có sông. Bao quanh nhà có một dãy núi, ở đó họ trồng sắn và chuối rất nhiều. Khi mọi người gặng hỏi cũng bằng tay lý do bị lạc mất gia đình, ông Câm vẽ chiếc xe đò, diễn tả mình đi lên xe rồi bị lạc đến đây. Mỗi khi nhìn trên báo, thấy hình các cụ già, ông xé ra và diễn tả đó là mẹ mình. Đôi khi đang xem ti vi thấy những người tầm 24, 25 tuổi ông lại khóc và ra dấu cho biết họ bằng tuổi con mình.

Hiện tại, ở cái tuổi sắp gần đất xa trời nhưng vẫn cô độc, lại không nghe, không nói được, không biết tìm gia đình bằng cách nào nên ông Câm rơi vào tuyệt vọng. Đêm về, ông ngồi ngoài hiên, nhìn về chốn xa xăm.

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Bình luận
tommy đã nói: CHuyện này nhở như ăn thịt con Thỏ, nếu chính quyền CSVN muốn giúp đỡ Người Gìa cầm điếc thiếu may mắn này, thì chỉ cần sau 48 tiếng là thân nhân Ông Gìa này sẽ biết tin ngay lập tức, Mà không cần phải qua Báo chí, bởi ở VN đâu đâu , cũng có cái Loa Sắt hét đinh tai nhừc óc người dân mọi miền.