advertisements
Wednesday, 20/04/2022 - 04:26:01

Ngày 30/4 sao buồn quá!

Bài KIỀU MỸ DUYÊN

 

 

 

Tháng Tư Đen

 

 

Mỗi năm đến gần ngày 30 tháng 4 sao buồn quá! Đài phát thanh, đài truyền hình phát liên tục những bản nhạc buồn, báo đăng những bài buồn, từ sáng đến tối toàn là những chuyện buồn, cha mẹ xa con, chồng xa vợ, bồng bế nhau tị nạn, người chết trên biển, người chết trong rừng sâu núi thẳm, một đoàn người trai trẻ ưu tú của Việt Nam Cộng Hòa, quân nhân công chính bị vào tù, trí thức giỏi và giàu cũng vào tù. Nhà tù ở khắp nơi, trường học cũng thành nhà tù, những mái nhà vừa dựng lên trong rừng sâu núi thẳm để chứa tù nhân, tương lai mịt mù, nơi nào cũng là nhà tù.

Rồi thời gian qua nhanh, 47 năm, những người may mắn được định cư ở khắp nơi trên thế giới. Thế hệ thứ hai, thứ ba đã thành công trên mọi phương diện, hơn 400,000 người làm nail, hơn 100,000 người mở tiệm ăn, nhiều người làm chủ nông trại, trồng rau, trái cây nuôi con học thành tài, thành giáo sư đại học, bác sĩ, kỹ sư, khoa học gia, luật sư, chánh án, chính trị gia, tướng lãnh, triệu phú, chủ đất, chủ nhà, tỷ phú không nhiều nhưng triệu phú người Mỹ gốc Việt có mặt khắp nơi trên thế giới.

 

 

 

 

 

Dân Biểu Cao Quang Ánh, là người gốc Việt đầu tiên được bầu vào HViện Mỹ.

 

 

Dân Biểu Stephanie Murphy cùng chồng và hai con. (Stephanie Murphy - Đặng Thị Ngọc Dung), đại diện Địa Hạt 7 ở Florida, là dân biểu gốc Việt duy nhất tại Quốc Hội Mỹ hiện nay và là nữ dân biểu gốc Việt đầu tiên tại Quốc Hội trong lịch sử Hoa Kỳ).

 

 

 

Trúc Đỗ - Nữ chánh án người Mỹ gốc Việt đầu tiên được đề cử làm thẩm phán Tòa Phúc Thẩm California

 

 

Chánh án Tòa Thượng Thẩm Orange County- Nathan Nhân Vũ

 

 

Luật sư Andrew Đỗ, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Orange County.

 

Sự thành công vượt bậc và nhanh chóng đó có làm cho người Việt lưu vong hết buồn không?

- Không, không và không.

Nỗi buồn mất nước, gia đình ly tán vẫn còn nặng trĩu trong trái tim của người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới, ở trong những bài báo, bài nhạc, ở trong nụ cười heo hắt của những cụ già trong các viện dưỡng lão, ở trong nụ cười của những người trẻ, v.v.. Người trẻ về Việt Nam thăm quê nhà trở lại nơi mình đang định cư đều nói về những cảnh khổ của người dân Việt Nam, những người đến Bản Giốc đã khóc ở đó, vì phân nửa Bản Giốc thuộc về Tàu. Tàu mấy trăm năm trước đô hộ Việt Nam, bây giờ mộng xâm lăng đó vẫn còn, còn nhan nhản ở đây. Vừa rồi một số người Việt Nam về thăm Nha Trang, vì quê hương của họ ở đó, phố Nha Trang bây giờ thê thảm lắm, ra đường gặp người Tàu nhiều lắm, họ nói tiếng Tàu, họ từ bên Tàu sang Việt Nam, lấy vợ Việt Nam, mở cửa hàng buôn bán làm ăn, những đứa trẻ lớn lên mặc áo Tàu, học tiếng Tàu, nói tiếng Tàu, than ôi!

Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến, giặc Tàu xâm lăng Việt Nam, giặc Tây xâm chiếm Việt Nam, nhưng Việt Nam vẫn là nước Việt Nam thân yêu của chúng ta, dù đi khắp nơi chỗ nào cũng có người Tàu, nhưng Việt Nam vẫn là nước Việt Nam vì các chùa, nhà thờ mỗi lần tổ chức lễ vẫn có rất đông tín đồ Việt Nam đến tham dự. Lễ Phục Sinh khắp nơi từ Bắc vô Nam, nhà thờ mở cửa, thánh lễ vẫn cử hành một cách long trọng và chùa vẫn mở cửa trong những buổi lễ Phật Đản, Vu Lan, vẫn đông Phật Tử đến chùa. Đó là tinh thần mộ đạo của các tín đồ Việt Nam.

Những vị lãnh đạo tinh thần lo cho dân, khi trong gia đình có thân nhân qua đời, các vị lãnh đạo tinh thần là người cầu nguyện cho người qua đời và an ủi gia đình của người vừa mới ra đi. Tinh thần quan trọng nhất trong đời sống của chúng ta. Qua cơn dịch Covid-19, mọi người sống lạc quan, yêu người, yêu đời mà sống nhờ vào tôn giáo, cầu nguyện ở nhà, cầu nguyện ở nhà thờ, ở chùa, cầu nguyện ở đâu cũng đem niềm tin và sự sống đến cho mọi người trong lúc lâm nguy tuyệt vọng. Niềm tin tôn giáo là sức mạnh mãnh liệt giúp cho con người vượt qua sự khó khăn, phiền muộn, giúp mọi người yêu đời mà sống, vui vẻ mà sống.

Thương nhất là những người già, người bệnh sống trong viện dưỡng lão, có những người trẻ nhưng bệnh nặng cũng sống trong viện dưỡng lão, suốt trong thời kỳ dịch cúm Covid-19 không ai được vào thăm. Ngày thường cũng ít người, có người có con nhưng con ở xa lâu lâu mới về thăm một lần. Có người tứ cố vô thân thì người thăm là những người làm việc từ thiện. Trong lúc có dịch cúm, các phái đoàn làm việc từ thiện không được thăm bệnh nhân vì sợ lây bệnh cho người bệnh. Thương nhất là những cụ già ngồi trên xe lăn gần cửa ra vào dõi mắt trông ngóng người đến thăm. Họ chỉ gặp gỡ các bác sĩ, y tá chăm sóc, ngoài ra ít người ra vào bệnh viện cũng như viện dưỡng lão. Tình người lúc nào cũng cần cho mọi người, một nụ cười thật tươi, đôi mắt ấm áp đầy tình người cần lắm đồng hương ơi!

Già, trẻ, giàu, nghèo ai cũng cần tình thương. Ở Mỹ không ai cần thực phẩm vì thức ăn có thừa nhưng cần tình người.

Thôi thì xin đừng buồn nữa đồng hương ơi! Vui mà sống, cầu nguyện mà sống vui, sống bình yên, cầu nguyện thật nhiều để có niềm vui mà sống khỏe mạnh. Sự thành công của người Việt ở hải ngoại làm nhiều người hãnh diện về người Việt đi đến đâu cũng thành công nhất là về giáo dục, bằng cấp của người Việt Nam nhiều lắm. Người trẻ vào quân đội làm tướng nhiều hơn các sắc tộc khác, đó là sự hãnh diện. Người Việt Nam làm triệu phú nhiều lắm, đó là sự hãnh diện của người tị nạn chịu khó học, chịu khó làm việc tằn tiện đầu tư sinh lợi. Người Việt Nam tiến nhanh, vượt bậc hơn các di dân khác ở khắp nơi trên thế giới. Thế hệ thứ nhất cũng buồn lâu lắm vì có những bằng hữu gục ngã ở xa trường. Cứ mỗi năm đến ngày 30 tháng 4 thì đồng bào tổ chức tưởng niệm những anh hùng đã hy sinh vì Tổ Quốc trước tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ ở Little Saigon, lễ tưởng niệm thuyền nhân đã chết vì hai chữ Tự Do trên đường vượt biển ở nghĩa trang thuyền nhân ở thành phố Westminster, được gọi là thủ phủ của người chống Cộng. Lễ tưởng niệm được tổ chức khắp nơi trên thế giới, nơi nào có người Việt Nam tị nạn thì nơi đó có tổ chức tưởng niệm.

 

 

Thuyền nhân Việt Nam vượt biển tìm bến bờ Tự Do.

 

 

Tượng đài tưởng niệm thuyền nhân Việt Nam ở thành phố Westminster.

 

Xin đồng hương đừng buồn nữa. Nếu người lớn tuổi buồn nhiều quá kéo người trẻ buồn theo, nhưng những bài báo về ngày 30/4, những bài nhạc về 30/4 với trái tim của người viết, với tâm hồn của nhạc sĩ để vào dòng nhạc, rồi ca sĩ cất lên tiếng hát não nùng làm sao mà không buồn chứ?

Thôi thì cầu nguyện, cầu nguyện cho nỗi buồn qua đi và niềm vui sẽ đến. Hãy cầu nguyện cho dân Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới hết buồn và sống vì tương lai của con cháu mình. Hãy tiến lên, đoàn kết, thương yêu nhau.

 

Orange County, 20/4/2022
(kieumyduyen1@yahoo.com)
Viết bình luận đầu tiên
advertisements
advertisements
advertisements
Bình luận trên Facebook
advertisements
advertisements
advertisements
advertisements
advertisements
advertisements