Friday, 30/09/2016 - 08:02:50

Mổ xẻ một cơn bệnh: tương quan giữa tâm trí và thân xác (Kỳ 3)

Bài dịch cuốn sách 'Mổ Xẻ Một Cơn Bệnh' của Norman Cousins

Lời mở đầu: Norman Cousins là giảng viên lâu năm tại Trường Y Khoa Đại Học UCLA, và biên tập viên tham khảo của tạp chí Man & Medicine, xuất bản tại Trường Y Khoa Đại Học Columbia. Đời chuyên nghiệp của Norman Cousins hầu như gắn liền với tạp chí Saturday Review. Ông trở thành một biên tập viên ở đây vào năm 1940, một vị trí mà ông giữ hơn 30 năm. Ông ​​là tác giả của mười một cuốn sách đã xuất bản.
“Mổ Xẻ Một Cơn Bệnh” là câu chuyện của Norman Cousins và việc chiến đấu thành công chống lại một căn bệnh trầm trọng của ông. Đó là câu chuyện về sự hợp tác giữa bác sĩ và bệnh nhân trong việc lật ngược số mệnh. Thiên tài của Bác Sĩ nằm trong việc giúp đỡ các bệnh nhân sử dụng quyền năng của mình: tiếng cười, lòng dũng cảm, sự kiên cường. Tài năng của bệnh nhân là huy động nguồn lực chữa bệnh tự nhiên của cơ thể của mình: thêm sức cho những vũ khí mạnh mẽ là những cảm xúc tích cực trong cuộc chiến chống lại bệnh tật. Câu chuyện của Norman Cousin đã được kể lại trong các tạp chí y khoa cũng như các tạp chí thông thường trên khắp thế giới, đưa ra một ví dụ nổi bật về phản ứng của con người trước một thách thức. Nó cho thấy tâm trí và thân xác có thể làm việc với nhau để vượt qua bệnh tật.

Cảm giác đau là một phần của cái mầu nhiệm của thân thể. Nó là cách cơ thể phát đi một tín hiệu cho óc não biết rằng có một cái gì đó không đúng. Bệnh nhân phong cùi cầu nguyện để có được cảm giác đau đớn. Điều làm cho bệnh phong trở nên một căn bệnh khủng khiếp là nạn nhân thường không cảm thấy đau đớn khi tứ chi đang bị chấn thương. Họ mất ngón tay hoặc ngón chân vì không nhận được tín hiệu báo động.

Tôi có thể chịu đựng được cái đau khi tôi biết rằng tiến bộ đang được thực hiện trong việc đáp ứng các nhu cầu cơ bản. Nhu cầu đó, tôi cảm thấy, là khôi phục lại khả năng của cơ thể để ngăn chặn việc tiếp tục tan rã của mô liên kết.

Ngoài ra còn có vấn đề của tình trạng viêm nặng. Nếu không dùng aspirin, làm sao có thể chống lại hiện tượng viêm? Tôi nhớ đã đọc trong tạp chí y khoa về sự hữu dụng của ascorbic acid trong việc chống một số lớn các bệnh, từ viêm phế quản tới một số bệnh tim. Có thể nào nó cũng chống viêm? Vitamin C đã hoạt động trực tiếp hay phục vụ như là một khởi đầu cho hệ thống nội tiết của cơ thể - đặc biệt, tuyến thượng thận. Có thể nào, tôi tự hỏi, ascorbic acid đã đóng một vai trò chính yếu trong việc “nuôi sống” các tuyến thượng thận?
Tôi đã đọc trên báo chí y khoa rằng vitamin C giúp đem oxy đến cho máu. Nếu sự không đầy đủ hoặc bị suy giảm oxygen là một yếu tố trong việc phá hủy collagen, có thể việc này đã cho ascorbic acid lợi thế! Ngoài ra, theo một số báo cáo y khoa, những người bị bệnh collagen thường bị thiếu vitamin C. Sự thiếu này có thể có nghĩa là cơ thể đã sử dụng một lượng lớn vitamin C trong việc chiến đấu chống suy giảm collagen?
Tôi thảo luận về một số những suy ngẫm của tôi với bác sĩ Hitzig. Ông lắng nghe một cách cẩn thận khi tôi nói về những suy diễn của tôi liên quan đến nguyên nhân của căn bệnh, cũng như những ý tưởng "đời thường" của tôi về một chương trình hành động có thể cho tôi một cơ hội để làm giảm con số tỷ lệ chống lại phục hồi của tôi.

Bác sĩ Hitzig nói ông biết rõ về ý chí cực lớn để sống còn của tôi. Ông nói rằng điều quan trọng nhất là tôi tiếp tục tin vào tất cả mọi thứ tôi đã nói. Ông chia sẻ sự phấn khích về khả năng phục hồi và thích ý định hợp tác trong việc chữa trị của tôi.

Ngay cả trước khi sắp xếp xong cho việc di chuyển ra khỏi bệnh viện, chúng tôi đã bắt đầu phần chương trình tìm cách tạo ra những cảm xúc tích cực, là một yếu tố trong việc tăng cường tình trạng hóa học của cơ thể. Hy vọng, yêu thương và có niềm tin là dễ rồi, nhưng tiếng cười thì sao? Không có gì ít hài hước hơn là nằm ngửa lưng suốt ngày khi tất cả các xương sống và các khớp đau nhức khôn nguôi. Cần phải có một chương trình có hệ thống. Một chỗ rất tốt để bắt đầu, tôi nghĩ, là các bộ phim hài hước. Alien Funt, nhà sản xuất của chương trình truyền hình “Candid Camera”, gửi những bộ phim kinh điển của mình, cùng với một máy chiếu phim. Các y tá đã được hướng dẫn cách sử dụng. Chúng tôi thậm chí có thể có được một số phim Marx Brothers cũ.

Chúng tôi kéo màn che và bật máy. Có hiệu quả ngay. Tôi quá vui mừng khám phá ra rằng mười phút cười ngặt nghẽo có tác dụng gây mê và sẽ cung cấp cho tôi ít nhất hai giờ ngủ không đau đớn. Khi tác dụng giảm đau của tiếng cười hết đi, chúng tôi bật máy chiếu phim một lần nữa, và, khá thường xuyên, nó sẽ lại đem đến một giấc ngủ không đau đớn. Đôi khi, các y tá đọc cho tôi từ một kho sách hài hước. Đặc biệt hữu ích là kho tàng American Humour của E.B. và Katharine White và The Enjoyment of Laughter của Max Eastman.
Có khoa học lắm không khi tin rằng tiếng cười - cũng như những cảm xúc tích cực nói chung - đã ảnh hưởng tốt cho cân bằng hóa học trong cơ thể tôi? Nếu thực sự là tiếng cười có tác dụng bổ ích cho hóa học của cơ thể, thì dường như ít nhất là về mặt lý thuyết, có khả năng là nó sẽ tăng cường khả năng của hệ thống cơ thể để chống lại hiện tượng viêm. Vì vậy, chúng tôi đã đọc tốc độ lắng trước cũng như một vài giờ sau các cơn cười. Mỗi lần đều có được mức giảm ít nhất là năm điểm. Mức sụt giảm không đáng kể, nhưng nó luôn luôn giảm và con số tích lũy lại. Tôi đã phấn khởi rất nhiều bởi đã tìm ra rằng có một cơ sở sinh lý học cho lý thuyết xưa rằng tiếng cười là liều thuốc tốt.

Tuy nhiên, tiếng cười có một tác dụng phụ tiêu cực từ quan điểm của bệnh viện. Tôi đã làm phiền những bệnh nhân khác. Nhưng sự phản đối đó không kéo dài, vì mọi thỏa thuận đã đầy đủ để tôi di chuyển chương trình hành động của tôi vào một căn phòng khách sạn.

Một trong những lợi thế khác của khách sạn, tôi rất vui mừng tìm thấy, là nó chỉ tốn khoảng một phần ba tiền bệnh viện. Những lợi ích khác là khôn lường. Tôi sẽ không bị đánh thức dậy để họ tắm trên giường hoặc cho ăn hoặc cho uống thuốc hoặc để thay khăn trải giường hoặc để thử nghiệm hoặc khám nghiệm bởi các bác sĩ thực tập. Cảm giác thanh thản thật là thích thú và sẽ, tôi cảm thấy chắc chắn, góp phần cải thiện tình hình chung.

Còn ascorbic acid và vị trí của nó trong chương trình chung cho việc phục hồi? Khi thảo luận về các suy đoán của tôi về vitamin C cùng bác sĩ Hitzig, tôi thấy ông hoàn toàn cởi mở về vấn đề này, mặc dù ông cho tôi biết về những câu hỏi nghiêm trọng đã được đưa ra bởi các nghiên cứu khoa học. Ông cũng báo động cho tôi rằng dùng liều cao ascorbic acid có thể gây ra một số nguy cơ tổn thương thận. Nhưng vấn đề chính ngay lúc này không phải là thận; dường như đối với tôi, nguy cơ này cũng đáng để gánh chịu. Tôi hỏi bác sĩ Hitzig về kinh nghiệm được ghi nhận trước đó với việc sử dụng liều lớn vitamin C. Ông xác định chắc chắn rằng ở bệnh viện có những trường hợp bệnh nhân đã nhận được lên đến 3 gram bằng cách chích vào bắp thịt.

Khi nghĩ về cách chích thuốc, trong trí tôi hiện ra một số câu hỏi. Chích thẳng ascorbic acid vào máu có thể có hiệu quả hơn, nhưng tôi tự hỏi về khả năng của cơ thể để sử dụng một số lớn vitamin bất ngờ truyền vào. Tôi biết rằng một trong những lợi thế lớn của vitamin C là cơ thể chỉ lấy một số cần thiết cho mục đích của mình và đào thải phần còn lại. Một lần nữa, tôi nghĩ đến câu nói của Cannon - sự khôn ngoan của cơ thể.

Không biết có một hệ số thời gian trong việc sử dụng ascorbic acid hay không? Càng nghĩ về nó, tôi càng cảm thấy có nhiều khả năng cơ thể phải thải ra một số lượng lớn vitamin vì nó không thể chuyển hóa nhanh kịp. Tôi tự hỏi liệu có một cách nào khác tốt hơn cách chích, thí dụ như nhỏ giọt vào tĩnh mạch chậm trong khoảng thời gian ba hoặc bốn giờ. Bằng cách này chúng ta có thể cho vào cơ thể nhiều hơn là 3 gram. Hy vọng của tôi là bắt đầu bằng 1 gram và sau đó tăng lên hàng ngày cho đến khi đạt đến 25 gram.

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp