Saturday, 29/04/2017 - 09:56:42

Mẹ già nuôi 6 con dại, muốn uống thuốc độc cùng chết

 


Chồng bà có để lại 100 viên thuốc ngủ, để mẹ con có thể uống một khi bà Lực không thể nào chăm sóc con được nữa. (Kênh 14 VN)

PHÚ THỌ - Trong hơn bốn thập niên qua, đất nước Việt Nam có khá hơn được bao nhiêu dưới một chế độ cộng sản độc tài, chuyên lo thu tóm quyền lực và tài sản của đất nước vào tay của Đảng Cộng Sản, không thật biết lo cho dân? 



Bà Lực nói một ngày kia bà sẽ cho sáu con dại ăn một bữa thật no rồi cùng bà uống thuốc độc cùng chết cho hết khổ. (Kênh 14 VN)

Đất và nước bị ô nhiễm môi sinh trầm trọng, con người phần lớn sống trong sự sa đọa gây ra bởi xã hội đầy rẫy tội ác với ma túy, dao súng, tranh giành quyền lợi, còn cán bộ đảng thì sống thờ ơ trước nỗi khổ của dân, chỉ mong vơ vét của cải, tham ô sao cho kịp trước khi bị hất cẳng bởi “thằng” cán bộ khác. Còn dân thì sao? Vẫn nghèo, vẫn “chưa lúc nào bớt khổ” như trong một bản tin sau đây của chính một đài cộng sản ghi nhận trong bản tin ngày thứ Sáu, 28 tháng Tư, 2017.


Người con út 35 tuổi thường đi lang thang, nên bà Lực phải buộc dây để giữ con ở nhà. (Kênh 14 VN)

Bản tin của đài Kênh 14 VN và Trí Thức Trẻ kể về trường hợp một bà cụ đã 79 tuổi mà vẫn phải sống với đàn con bị bệnh điên điên, khùng khùng, đến nỗi có lúc quẫn trí, bà muốn cho các con ăn một bữa cơm thật ngon miệng, rồi cả nhà cùng uống thuốc độc chết. Bà có được đảng và nhà nước lo cho không, đoái hoài gì đến không? Lẽ đương nhiên là không. Dưới đây là nội dung của bản tin từ đài nói trên.

Sanh chín người con nhưng sáu đứa “có lớn mà không có khôn,” ngây dại như đứa trẻ khiến cuộc sống của bà Nguyễn Thị Lực sống ở xã Phụ Khánh, huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ chưa lúc nào bớt khổ.


Các con của bà Lực khi sinh ra đều bình thường, nhưng càng lớn thì càng mất trí khôn. (Kênh 14 VN)

Nhiều năm nay, người dân ở xã Phụ Khánh không còn xa lạ gì với hình ảnh khắc khổ của bà Nguyễn Thị Lực. Năm nay, dù đã bước sang tuổi 79 nhưng bà Lực chưa một ngày được an hưởng tuổi già.
Căn nhà của mấy mẹ con bà Lực được người dân nơi đây ví "không khác gì trại tâm thần."
Bà đẻ tất thảy chín người con thì sáu đứa "có lớn mà không có khôn." Ba người con khác cũng có hoàn cảnh khó khăn, không thể phụ giúp gì được.

Ngôi nhà nhỏ dựng tạm của mẹ con bà Lực lọt thỏm giữa những hàng cây. Nói chuyện với Kênh 14 VN, bà Lực cho biết, vốn quê ở huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam nhưng cùng chồng rời quê hương lên xã Phụ Khánh, huyện Hạ Hòa định cư đến nay đã 45 năm.

Bà bảo, trời đánh cho bà số khổ. Bao nhiêu tên đẹp, mềm mại nhẹ nhàng cha mẹ không đặt lại đặt cái tên rõ nam tính khiến cuộc đời bà phải lao lực khổ cực, lận đận đến tận cuối đời.

Bà lấy chồng năm 1959, thời đó, chồng bà làm cán bộ nên vắng nhà triền miên. "Ấy nhưng cứ khi nào ông ấy về nhà là tôi lại có chửa. Đứa đầu tiên thì không sao nhưng đến đứa thứ hai là có, lớn tí là trở nên ngây dại," bà Lực kể.

Theo lời bà Lực, ngay từ khi chập chững, người con thứ hai của bà là anh Chu Văn Quyến, nay 55 tuổi (2017) đã bị bệnh não phải đi cấp cứu ở bệnh viện. Càng lớn, anh Quyến càng dại dần, giờ thì khùng hẳn.
"Nó cứ cười cười thế thôi nhưng cục tính lắm, lên cơn vớ được cái gì là đập cái đấy," bà Lực chỉ tay về phía người con trai khi nói với ký giả.

Khi có cả thảy bốn mặt con, năm 1972, bà Lực theo chồng lên định cư ở đất này. Lên vùng quê mới, đất rộng người thưa, lại được sớm tối bên nhau nên vợ chồng bà Lực đẻ ào ào thêm năm con nữa. Tuy nhiên, bi kịch khổ đau cứ liên tiếp lặp lại với gia đình bà.

Các con khi lọt lòng đều như những đứa trẻ bình thường khác nhưng càng lớn càng mất khôn. Thậm chí, người con thứ ba khi lên quê mới đã gần 10 tuổi, khôn lanh nhất nhà, học một hiểu mười nhưng đến lớp 7 thì bỗng lại giống các anh, chị, em mình.

"Ngày trước ông nhà tôi còn sống tôi còn có chỗ dựa, chứ năm 1993 ông ấy mất vì bệnh tim khiến cuộc sống của tôi nhiều khi rơi vào bế tắc. Trước khi chết, ông ấy dặn tôi ba việc. Việc thứ nhất, ông nói mà nước mắt chảy ra, mấy lần đi viện, bác sĩ có kê cho ông thuốc ngủ nhưng ông không uống. Ông muốn dành số thuốc ấy cho đám con điên dại của mình.

“Ông ấy bảo tôi chẳng còn sống để chăm sóc các con cùng bà nữa, tôi biết, bà là đàn bà con gái cũng chẳng thể lo cho chúng nó được đâu. Tôi dồn 100 viên thuốc để trong hòm kia kìa, trước khi tôi mất thì cho chúng nó uống để chúng đi cùng tôi để bà đỡ khổ," bà Lực rơm rớm nước mắt kể.

Việc thứ hai, ông dặn bà làm tang cho ông không được vay mượn thêm. Ai cho vay cũng lắc đầu, bán mấy cây xoan trước nhà đi để có tiền lo đám vì sợ bà mắc nợ thêm.

Việc thứ ba, ông dặn bà chôn ông ở trong vườn nhà. Ông bảo, chôn ông ở vườn nhà ông sẽ giúp bà trông coi nhà cửa, đặc biệt là "mấy đứa con ngơ" để bà yên tâm lần mò xuống ruộng, lên nương.

"Nghe lời dặn dò đó, tôi làm được điều thứ hai và thứ ba thôi, còn điều đầu tiên tôi không làm được, tôi ậm ừ nhưng từ đó đến bây giờ vẫn chưa đủ can đảm để thực hiện," bà Lực nói.

Chồng mất, bà Lực loay hoay cùng đàn con điên dại. Bệnh tình của các con ngày một thêm nặng. Việc ruộng vườn, kiếm gạo cho cả nhà vừa dứt thì bà lại vội về nhà cơm nước, tắm rửa vệ sinh cho mấy đứa con.
Nhớ có lần mất mùa, nhà lại bị trộm hết gà, chó khiến bà Lực phải chạy đi vay từng chén gạo lo cho các con.
"Lúc đó, nhìn các con nheo nhóc, đói khổ tôi nghĩ đúng là sống không bằng chết, tôi đã có ý định thực hiện lời dặn của chồng. Nghĩ là vậy, nhưng lương tâm tôi không cho phép mình làm thế nên lại cố gắng gượng làm lụng lấy củ khoai, củ sắn cho các con ăn qua ngày," bà nói.

Trong số mấy người con dại, bà Lực bảo chăm sóc con út là anh Toản, 35 tuổi, vất vả nhất. Không giống như các anh chị mình, anh Toản có tính hay đi. "Cứ hở ra là nó đi, không biết đường về đâu. Nhiều hôm tôi phải đi tìm cả đêm mới thấy. Nhiều lần tắm cho nó, nó không hài lòng nó đẩy tôi ngã. Sợ con đi không biết đường về, tôi phải lấy dây thừng buộc vào gốc cây hay trước cửa nhà", bà Lực vừa nói vừa buộc chân con trai lại.

Thấy bà khổ cực vì con, nhiều người xung quanh khuyên bà gửi những đứa con dại vào trại tâm thần. Đôi lúc, thấy kiệt sức, bà cũng định làm việc đó, nhưng nghĩ kỹ lại không đành.

"Con mình đẻ ra, mình chăm từ bé, giờ gửi chúng nó đi tôi sao đành lòng. Chúng nó thì như cục thịt, có biết gì đâu, người ta đối đãi thế nào cũng chịu vậy thôi. Thêm nữa, giờ có gửi thì xác định là mất con. Có tuổi rồi, mắt mờ chân chậm rồi, nhớ chúng nó thì tôi đi thăm nom sao được," bà Lực bùi ngùi.

Nói xong câu đó, bà quay về gian bếp lụp xụp, chuẩn bị bữa cơm chiều và một lần nữa nhắc lại di chúc của chồng, "Tôi tính rồi, tôi cũng sẽ làm như ông nhà tôi dặn thôi. Khi nào biết mình không thể sống nữa, tôi sẽ cố cho chúng một bữa no nê rồi cho chúng uống thuốc độc để chết cho đỡ khổ. Mà nói thật, tôi chết thì chắc chắn chúng cũng chết thôi. Ai nuôi, ai chăm được chúng nó khi tôi không còn trên đời này nữa," bà Lực đau xót nói thêm.

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp