Monday, 28/06/2021 - 07:03:36

Già 70 tuổi còn đạp xe lôi sống qua ngày


Ông Nguyễn Văn Vàng, 71 tuổi, bị ế khách trong mùa địch Covid, ngồi chờ gần cổng Bắc chợ Tân Châu, Tiền Giang. (VnExpress)


AN GIANG - Thị xã Tân Châu, một trong những thị tứ vùng biên giới ở miền Tây còn lưu giữ nghề chạy xe lôi đạp mà các bác tài đa số đã ngoài 70 tuổi.

Tin của VnExpress cho biết nghề lái xe lôi đạp đã có từ rất lâu ở thị xã và cũng là nghề kiếm cơm của một số bác cao niên. Họ mong khách du lịch, đặc biệt là người ngoại quốc muốn ngồi thử xe lôi.

Ước tính thị xã còn khoảng 30 người theo nghề. Hoàn cảnh của họ vốn đã khó khăn về tài chánh, nay lại thêm ngành du lịch bị đình trệ vì Covid-19.

Sáng sớm, ông Nguyễn Văn Vàng, 71 tuổi, chạy xe lôi đạp đến cổng Bắc chợ Tân Châu, rồi mở chiếc radio cũ để nghe cải lương. Những năm chiến tranh trước 1975, ông Vàng chạy từ miền Đông về An Giang chỉ một thân một mình, sau đó sống với nghề chạy xe đạp lôi.

Hơn 40 năm chở khách đi chợ rồi về nhà, bản thân ông không có được một mái nhà che thân. Cảnh nghèo khó nên ông không lấy vợ và chiếc xe lôi đạp cũng chính là giường ngủ, mái hiên chợ cũng là chỗ che nắng che mưa sớm tối.

Người chạy xe lôi này không chỉ già yếu, lại lãng tai và hay quên đường, nhưng một số tiệm buôn ở chợ Tân Châu vẫn gọi ông đi chở hàng, để giúp ông có tiền sống qua ngày. Mỗi ngày ông được kêu chở khoảng vài chuyến kiếm được vài đô tiền lẻ, có ngày không có đồng nào.

Ông Vàng là một trong số hàng chục người chạy xe lôi già còn sót lại ở chợ Tân Châu. Covid-19 hoành hành, đường xá người, chợ vắng khách, họ ngồi bó gối suốt ngày.

Một bác tài khác, trẻ hơn, là ông Nguyễn Văn Sang, 62 tuổi. Trong một ngày mới đây, ông chỉ chạy được một cuốc xe mà cũng là mối quen.

Hôm nào bà Võ Thị Đẹp đi chợ thì ông dằn túi được 10,000 đồng ($0.45) để dành đong gạo. Bà Đẹp nói với VnExpress, “Thấy tội mấy ông già lụm cụm còn chạy xe đạp. Lúc trước còn tàu du lịch ghé, mấy ổng chạy không kịp, giờ thì người chạy xe nhiều hơn khách. Tui đi bộ cũng được nhưng đi xe để giúp mấy người già khó khăn hơn mình.”

Ông Sang vào nghề từ năm 20 tuổi. Một lần bị tai nạn, đầu gối chân trái bị chấn thương, ông không thể khuân vác nặng. Ông chở khách ngược xuôi, mong nuôi được tấm thân lúc tuổi xế chiều, không muốn con cái lo cho mình.

“Bữa có ít ăn ít, bữa có nhiều ăn nhiều. Ráng chạy để có gạo đong ăn qua ngày,” ông Sang nói.

Ở một ngã tư đường khác, ông Nguyễn Văn Hai, 72 tuổi, có một danh hiệu mà có lẽ không ai muốn. Đó là “người chạy xe lôi đạp lớn tuổi nhất ở thị xã Tân Châu.”

Vì ế khách, ông Hai một buổi chạy xe, một buổi đi bán vé số, để có đồng ra đồng vào. Chiếc xe đạp lôi ông đang chạy đã là chiếc thứ ba trong suốt 30 năm hành nghề ở thị xã vùng biên giới giáp Cam Bốt.

Ông Hai kể, “Ngày trước tui chạy xe nuôi vợ nuôi con khỏe re. Giờ bả mất rồi, con cái cũng sống riêng, lo nuôi con của chúng. Thân già có thể tự nuôi thân là quý lắm rồi.”

Viết bình luận đầu tiên
advertisements
advertisements
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

advertisements
advertisements