Sunday, 24/11/2019 - 10:02:49

Cô giáo lái xe 50 cây số đường rừng để đến trường

 


Một đoạn đường từ nhà đến trường của cô Vân Nhi. (Ảnh cung cấp)

ĐĂK LĂK - Trường nằm trong rừng heo hút, đường đi toàn ổ gà, cô Nguyễn Vân Nhi, 30 tuổi, chạy xe máy và thường bị té xuống đường, có lăn xuống suối, bể nón an toàn, và một lần kia cô bị sảy thai. Đây là câu chuyện của cô Vân Nhi được báo mạng VnExpress kể lại mới đây.



Cô Vân Nhi xúc động khi kể về lần bị sảy thai do đi lại đường xa. (VnExpress)

Bài báo cho biết tại buổi gặp mặt lãnh đạo Bộ Giáo Dục và Đào Tạo hôm thứ Sáu, ngày 15/11 vừa qua, ở Hà Nội, cô Vân Nhi, giáo viên trường Phổ Thông Dân Tộc Bán Trú Trung Học Tô Hiệu ở huyện MĐrăk, tỉnh Đăk Lăk đã mặc áo dài, gương mặt luôn rạng rỡ, không hề cho thấy cô đã trải qua 8 năm dạy học vất vả trên miền núi Trung Phần.
Sinh ra tại thị trấn MĐrăk, huyện M' Đrăk, một trong những huyện đặc biệt khó khăn của tỉnh Đăk Lăk, cô Vân Nhi đến với nghề giáo như là cái duyên. Mẹ là giáo viên, ngày nhỏ mỗi dịp hè là Nhi theo mẹ đến các vùng sâu, nơi học sinh không có điều kiện đi học để dạy tăng cường chương trình phổ cập.
Trong lớp học ở góc nhà sàn, hình ảnh lũ trẻ mặt mũi lấm lem nhưng đôi mắt sáng long lanh khi học đã in sâu, hình thành trong cô bé Vân Nhi ước mơ về một ngày không xa chính mình sẽ mang lại niềm vui ấy cho trẻ nghèo.
Tốt nghiệp trường Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật và Du Lịch Nha Trang năm 2012, Vân Nhi khi đó 22 tuổi, không do dự mà đến Phòng Giáo Dục và Đào Tạo huyện Nha Trang để ghi danh đi dạy ở Trường Sa. Tuy nhiên, đợt tuyển giáo viên ra đảo đã đủ, Vân Nhi lựa chọn trường Tô Hiệu của huyện nhà, khi ấy mới thành lập được hai năm.
Vân Nhi kể với VnExpress, "Được về đây, tôi vui lắm vì đã phần nào thực hiện mong muốn từ nhỏ. Trước ngày đi làm chính thức, tôi háo hức chuẩn bị đồ đạc, ngóng chờ buổi đi dạy đầu tiên."
Thế nhưng, dù chuẩn bị kỹ càng đến đâu, cô giáo sinh năm 1989 này chưa bao giờ lường được hết những khó khăn mình phải đối phó.


Cô Vân Nhi vui bên học trò. (Ảnh cung cấp)

Lúc 7 giờ sáng 6/2/2012, một thầy giáo chở cô đến ngôi trường nằm bên bờ suối, lọt thỏm giữa rừng keo. Mười cây số đầu tiên, đường khá ổn nhưng quãng tiếp theo lầy lội với vô số ổ voi, ổ gà, bánh xe liên tục chệch hướng. Suốt hai tiếng, thầy cô chỉ đi được gần 30 km và bắt đầu phải dắt bộ, lúc đến trường đã 11 giờ trưa.
Khi đã quen, cô Vân Nhi một mình vượt 50 km từ nhà đến trường và thường xuyên bị té.
"Nhẹ thì tôi tự đứng dậy, dắt xe đi tiếp; nặng thì cứ ngồi đó, chờ có người đi qua rồi nhờ giúp. Nhiều khi chờ mãi không thấy ai, tôi gượng dựng xe lên, vừa làm vừa khóc vì tủi thân," cô giáo kể. Có lần Vân Nhi bị té lăn xuống suối, đầu đập vào đá bể cả chiếc nón bảo hiểm.
Năm 2014, cô kết hôn với một đồng nghiệp dạy cùng trường, có tin vui vào năm 2015. Lúc đó, cô Vân Nhi không biết mình có thai vì mới được 5 tuần, đi lại bình thường giữa nhà và trường. Đến khi có hiện tượng dọa sảy, cô đi khám, bác sĩ nói không giữ được vì thai bị động liên tục.
"Tôi có lỗi với con. Đó là đứa con đầu lòng của vợ chồng," cô Nhi rớm nước mắt kể.
Khoảng một năm sau, cô giáo mang bầu con thứ hai và nghỉ ở nhà đến khi thai ổn định rồi vào trường, ở liền vài tháng đến khi gần sinh mới về. Tới khi mẹ tròn con vuông và hết thời gian nghỉ, cô gửi bé gái cho ông bà ngoại, trở lại ngôi trường bán trú cạnh bờ suối.
Con gái sức khỏe yếu, hay bị ốm, có những lần 9 giờ tối cô giáo vẫn từ trường lái xe về nhà. Dù quen với con đường, cô Vân Nhi vẫn rùng mình khi một mình băng rừng giữa đêm tối, chỉ biết "cắn răng chạy về."
Chồng và người thân nhiều lần muốn cô chuyển về dạy gần nhà để tiện chăm sóc con, nhưng cô không muốn rời đi.
"Mỗi năm, đến dịp làm đơn chuyển công tác, vợ chồng lại căng thẳng, nhưng tôi thật sự muốn ở lại ngôi trường này, gắn bó với lũ trẻ nghèo," cô Vân Nhi nói.
Mẹ là người hiểu, mong cô được làm điều mình thích và sẽ hỗ trợ trông con. Dần dần mọi người cũng thông cảm cho quyết định của Vân Nhi. Hiện nay vợ chồng cô ở lại trong phòng tổng phụ trách đội, vốn là nơi làm việc của cô, vài ngày về thăm con một lần.
Ở trường cô Vân Nhi dạy Mỹ thuật, kiêm công tác đoàn, hội. Cô luôn theo đuổi phương pháp dạy học truyền cảm hứng, tạo hứng khởi học tập bằng việc chia nhóm, hay xuống lớp sinh hoạt với học sinh. Với cô, lớp ồn ào một chút cũng được, sau giờ học các em hiểu và làm được gì mới quan trọng. Nếu giữ lớp trật tự, nhưng học sinh không hiểu bài và chán học thì không nên.
Ở lại trường, cô Vân Nhi dành thời gian đến thăm hỏi gia đình học sinh, đặc biệt những em người dân tộc Dao và HMông có hoàn cảnh khó khăn. Cô thường xin mạnh thường quân tài trợ tiền và hiện vật cho các em.
Khi được hỏi 8 năm dạy học ở trường heo hút, bản thân đã thay đổi những gì, cô giáo chia sẻ hôm nay có thể vẫn khóc vì sợ khi phải băng rừng về nhà vào lúc 9 giờ tối, nhưng tràn đầy hứng khởi để trở lại trường vào 5 giờ sáng hôm sau. Vì cô biết đó là nơi mình được sống trọn vẹn nhất với ước mơ làm giáo viên.
"Đường dài và lầy lội khiến tôi ngã rất nhiều. Nhưng lựa chọn đi trên con đường này chưa bao giờ tôi hối hận," Vân Nhi nói.

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Bình luận
Vô Ngã Phạm Khắc Hàm đã nói: Tòa báo nên chuyển đề nghị sau đây đến các viên chức sở tại, tại Việt Nam: (1) Gửi lời khen đến cô giáo Vân Nhi. (2) Chính quyền Mê Đrắc nên xin chính quyền tỉnh cấp xi măng để bê-tông hóa con đường, bề rộng 1 mét là đủ