Sunday, 26/08/2018 - 10:37:57

Chuyện một ông "yêu bằng cả tấm lòng" với gần 37 bà


Nhà của anh Bó và chị Lưu. (Báo Mới)

SƠN LA - Anh Lường Văn Bó, người sắc tộc Thái, sống tại bản Mờn, xã Chiềng Lương, huyện Mai Sơn, được báo địa phương nói là có 37 " bà vợ." Nhưng thật sự là như thế nào? Trên miền cao nguyên Tây Bắc Việt Nam, phụ nữ sống chung cũng có thể được xem như vợ. Vì vậy mới có câu chuyện anh Bó có tới 37 bà vợ, mà hầu hết bà nào cũng họ Lò.

Tóm lược một bản tin của tờ Báo Mới tại Việt Nam, cho biết khi mới 15 tuổi, anh Bó đã được cha mẹ cưới về cho cô vợ đầu tiên là Tòng Thị Im, dân tộc Thái, ở xã Chiềng Mung cùng huyện. Người vợ ấy lớn tuổi hơn anh Bó gần một giáp. Khi ấy, cha của anh Bó nghe nói nhà kia có con gái lớn nên đi xem mặt rồi ăn hỏi luôn cho con trai nhà mình. Lúc đó, cha của anh Bó quyết định bán tất cả khung nhà sàn gỗ để kiếm đủ 7 triệu đồng cưới vợ cho con. Số tiền tương đương 2 con bò lúc bấy giờ.

Theo phong tục của dân tộc Thái (đen), anh Bó phải ở rể hai năm, phải làm nương, cày ruộng cho nhà cha mẹ vợ nhưng không được ngủ cùng buồng với vợ. Chỉ khi nào làm lễ cưới chính thức, làm lễ tẳng cẩu (búi tóc) mới được ngủ chung giường.
 

Anh Bó và người vợ thứ 37 tên Lưu. (Báo Mới)

Một thời gian sau, người vợ sinh liền hai người con nhưng lúc bấy giờ anh Bó không cảm thấy vui vì cứ phải ở rể mãi. Bó quyết định bỏ về nhà khiến cho tình cảm bị rạn nứt. Hai người quyết định ra tòa ly dị. Hai đứa con ở cùng với người vợ cũ, còn anh trở về quê nhà sống độc thân.

Một lần anh Bó đi thăm người họ hàng xa ở xã Chiềng Dong, quen được chị Lò Thị Việt. Trở về nhà anh giục cha mẹ cưới vợ lần hai. Lần này, do gia đình hoàn cảnh khó khăn, cha mẹ anh phải thế chấp nương ngô lấy $1,500 để tổ chức đám cưới thật lớn. Lần này, anh Bó không còn ở rể nữa mà rước luôn vợ về nhà mình sống chung.

“Tôi cứ nghĩ đây sẽ là người vợ sẽ sống chung với tôi đến cuối đời nhưng tiếc là hạnh phúc đến với tôi không được bền lâu và trọn vẹn. Chúng tôi lấy nhau được hai năm và có chung với nhau một người con trai. Dịp Tết năm ấy, cô ấy nói với tôi muốn đưa con về quê thăm cha mẹ ruột và tôi đồng ý. Từ thời điểm đó, cô ấy bỏ đi luôn không trở về với tôi nữa. Chắc là cô ấy chê tôi nghèo nên mới bỏ đi như vậy,” anh Bó tâm sự.

Người vợ tiếp theo chung sống với anh Bó là chị Lò Thị Quên ở xã Cò Nòi, huyện Mai Sơn. Chị Quên đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ nhưng chưa có con riêng, hai người về chung sống với nhau và làm một lán nhỏ bên vỉa đường ở gần trung tâm xã Phiêng Pằn.

Tuy nhiên, anh Bó và người vợ sống bên nhau được bảy tháng thì xảy ra chuyện. Một biến cố pháp lý liên quan đến nhà vợ đã khiến anh Bó phải vào tù. Trong thời gian này, người vợ đã ôm con cùng một số tài sản bỏ đi đâu không rõ.

Kể từ đó, cha của Bó buồn chán không làm thủ tục cưới hỏi vợ cho anh nữa. Anh Bó cứ yêu, rồi dẫn nhiều người phụ nữ về sống chung mà không cần đăng ký kết hôn. Lúc họ sống ở nhà trọ, lúc họ sống ở lán canh nương, lúc họ lại sống ở ngay nhà cha mẹ của Bó.

Anh Bó kể, “Có nhiều người yêu thương tôi thật lòng nhưng chỉ vì sợ mang tiếng sống chung với người đàn ông trải qua nhiều đời vợ nên họ bỏ đi. Trong cuộc đời tôi, chỉ có người vợ đầu là cưới không có tình cảm, còn những người phụ nữ tiếp theo tôi đều yêu bằng cả tấm lòng. Nhưng vì những người vợ cứ liên tiếp bỏ đi nên tôi phải đi bước nữa. Tôi không nhớ mình có bao nhiêu đứa con nữa. Bây giờ ra đường gặp con cũng chẳng biết là ai!”

Hiện nay, anh Bó sống chung với người phụ nữ thứ 37 tên là Lò Thị Lưu, quê ở xã Chiềng Nơi, huyện Mai Sơn. Vợ chồng anh sống trong một túp lều nương giữa một quả đồi. Họ đã có chung với nhau một đứa con trai.

Anh Bó không biết chữ, không có nghề nghiệp ổn định. Cuộc sống của anh Bó thường nay đây mai đó. Nhiều vợ, đông con nhưng chưa ai sống chung với anh Bó lâu dài.

SPONSORED LINKS - LIÊN KẾT TÀI TRỢ

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Advertising