Bạn thích bài này?
Font-Size:
Chuyện cũ quê xưa (kỳ 5)
(VienDongDaily.Com - 12/08/2016)
Anh em Nam lên sau cùng nên ở trên boong. Những người đi trước và có con dại được xuống hầm tàu. Nam sắp xếp đồ đạc dặn dò hai em xong, chàng tựa lan can nhìn vào bến.
Bài TRẦN CÔNG NHUNG

Nam đạp xe quá cầu Mụ Kề một chút rồi dừng lại.
- Mình xuống chỗ kè đá ngồi nói chuyện.
Vừa nói Nam vừa lôi chiếc xe xuống mé sông. Thảo riu ríu bước theo. Nam chọn chỗ đá bằng phẳng rồi kéo Thảo xuống. Hai người khuất trong bóng tối. Gió thổi nhè nhẹ từ dòng sông Nhật Lệ, làm cho Nam Thảo thấy dễ chịu. Yên lặng một lát cho tim bớt đập, Nam mới lên tiếng:

Cầu Mụ Kề (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)



- Thảo à, em biết mấy ngày nay anh khổ sở như thế nào không ?
- Răng rứa anh ?
Thảo làm sao mà hiểu được những suy nghĩ của Nam. Quá lắm là thấy Nam lo lắng cho gia đình và đem lòng yêu mình. Vậy thôi.
- Anh không biết sắp xếp sao cho mọi việc được vẹn toàn.
- Anh nói sắp xếp chi ?
- Thì chuyện gia đình anh, gia đình em, chuyện ... anh và ... em.
- Em mần răng mà biết được.
Nam vòng tay qua ôm người Thảo kéo sát vào mình và hỏi:
- Anh hỏi thiệt, em có thương anh không? Em phải trả lời câu này, anh mới nói chuyện khác.
Thảo làm thinh. Nam nhắc lại như thúc hối. Cuối cùng Thảo nói như nghẹn.

                                        Trên tàu về Huế (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)

- Thì anh cũng biết rồi.
- Không, anh muốn nghe em nói.
- Thì nói.
- Nói đi.
- Nói rồi.
- Rồi hồi nào ?.
Thảo sát đầu vào người Nam và hơi thở càng mạnh hơn.
- Nói đi em, em có thương anh không? Nói đi.
- Có, em thương anh.
Nói xong Thảo như khóc. Nam ghì Thảo mạnh hơn. Hai người gục đầu vào nhau. Hai tâm hồn quyện làm một. Nam nghe rõ nhịp đập của hai trái tim. Nam xoay người đổi thế một chút cho Thảo ngã gọn vào lòng mình. Làn da mềm ấm của Thảo qua lần áo vải, khiến Nam ngây ngất, Nam cúi xuống, dù không nom rõ khuôn mặt người con gái nhưng Nam biết không sai từng vị trí, đâu là mắt đâu là môi, đâu là cổ. Mỗi chỗ đều toát ra sức hấp dẫn kỳ diệu. Nam thả tâm hồn và thể xác phiêu lưu trong cơn mê, đôi lúc không còn biết mình đang làm những gì. Lát sau, Nam nghe văng vẳng tiếng Thảo:
- Anh.. cho em ngồi dậy... em khó thở quá ...
Nam đỡ Thảo dậy và nói vào tai người yêu :

- Anh cảm ơn em muôn ngàn lần. Môi em ngọt như một trái sim chín mùi.


Tàu cập bến (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)


Thảo đánh khẽ vào người Nam:

- Anh ẩu lắm nghe. Xong rồi, nói chuyện bí mật đi.
- Thảo nói cái gì xong rồi? Chuyện gì bí mật?
Thảo xoay người lại nhìn vào mặt Nam:

- Anh chọc em phải không?
Nam vội xuống nước :
- Anh giỡn một chút mà, để anh bàn với em. Biết chắc lòng của em anh mới yên tâm. Anh muốn nói với em ... Chiều mai anh đi...
Nghe Nam nói, Thảo hoảng lên :
- Anh đi? Đi với ai? Anh bỏ em? Trời đất, anh làm cho em yêu anh rồi anh bỏ anh đi ...anh ác ...
Hình như Thảo khóc. Nam lại ôm Thảo vỗ về:

- Em bình tĩnh nghe anh: Anh không gạt em. Anh không bỏ ai hết. Anh biết rồi đây đời sống sẽ khó khăn như lời Má nói. Nhưng tất cả cùng đi thì lại rơi vào vô định không biết trôi dạt về đâu, anh không đủ khả năng.. Anh mang theo hai đứa em lớn, anh sẽ học xong trung học. Sau đó thi vào một lớp sư phạm để đi dạy. Hai năm sau tổng tuyển cử, thống nhất hai miền, không còn cảnh chia cắt nữa. Lúc ấy, anh đã có nghề nghiệp, gặp lại gia đình. Em cũng chững chạc hơn. Mọi chuyện có thể tính dễ dàng.
Thảo ngồi yên nghe Nam nói. Nàng muốn phản bác ý định của Nam mà không biết nói sao. Nam giải tiếp:

- Em thấy có hợp tình hợp lý không. Hôm trước anh có ý định rủ em đi, nhưng em nói rất phải, không thể nào để Má ở lại một mình... Anh biết như vầy sẽ làm em buồn lắm, cố gắng chịu đựng một thời gian. Em buồn một, anh buồn trăm ngàn lần...

Thảo chui chui đầu vào ngực Nam tỏ ý thông cảm. Nam vỗ nhè nhẹ vào lưng Thảo và nói như trong cơn mơ:

- Anh nghĩ ngày ấy anh sẽ về đưa Má và Mẹ đi, lúc đó muốn đi đâu cũng được. Mình sẽ không giàu có, không cao sang nhưng chắc chắn có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc.

Nam phác họa một tương lai như bao nhiêu người khác từng mơ ước. Ước mơ của một người chập chững trước ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy chưa qua cái tuổi ranh giới giữa trẻ con với người lớn nhưng do cuộc sống đổi thay Nam va chạm nhiều với thực tế, đã giúp Nam có chút ít hiểu biết. Những biện giải của Nam đã thu phục phần nào tấm lòng của Thảo. Thảo như mệt mỏi, nàng cũng không biết nói gì nữa. Thảo sợ, khi nghĩ đến chuyện xa nhau. Thảo sợ sẽ buồn, chịu không nổi. Nam tưởng Thảo đã hiểu được lòng mình, chàng kết luận như một nhà đạo đức:


Xuống tàu di cư (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)



- Mình phải chấp nhận bất trắc để tạo sự bền vững về sau.
Cả hai ngây thơ phác hoạ con đường đời của mình, và khởi sự cho chuyến đi, tưởng đi về bến bờ hạnh phúc êm đềm thơ mộng mà không hề biết những quay cuồng đảo lộn chung quanh.
Đêm đã khuya, không rõ mấy giờ. Con sông đen ngòm, gió rì rào lùa nước vào bờ, tiếng sóng vỗ nghe lao xao. Bên kia làng Bảo Ninh, một vài ánh đèn vẽ những đường sáng lằng ngoằng xuống nước. Gió mạnh hơn. Trời càng lạnh. Nam rúc đầu vào mái tóc Thảo:
- Thôi mình về đi em.

Thảo vẫn lặng yên tựa vào người nam. Nam cho rằng Thảo đang nghỉ ngơi cho tâm tư dịu lại. Chàng không dám động đậy. Lát sau Thảo chợt lên tiếng:
- Vậy là em phải xa anh hai năm. Hai năm là bao nhiêu hả anh?

Một câu hỏi quá ngây thơ, làm cho tim Nam nhói lên. Nam ôm chặt người Thảo. Nam nói như vỗ về :
- Không lâu đâu em, ăn hai cái Tết thôi mà. Em phải hăng hái giúp anh. Em mà cứ vầy là hư hết. Nghe vậy Thảo gượng ngồi thẳng người nhìn Nam:

- Nhớ nghe anh. Em không biết chi mô, mọi việc do anh đó.
- Anh hứa với em. Em cũng phải một lòng một dạ...
Thảo vòng tay ôm cổ Nam và thì thầm:

- Anh đừng lo.
Hôm sau ba anh em Nam thu vén ít đồ rồi tìm cách xuống tàu với đoàn người vẫn tiếp tục di tản mấy ngày nay. Không biết Pháp đã chở bao nhiêu chuyến rồi, còn mấy chuyến nữa, nhưng cứ nhanh chân xuống trước vẫn hơn. Nam dặn kỹ Mẹ, cứ ở nhà tự nhiên. Công việc bình thường như mọi ngày, đừng cho ai hay. Chỉ mỗi Thảo theo Nam vào bến tàu để tiễn chân. Có sống những giây phút chia lìa mới thấm nỗi xót xa của kẻ ở người đi. Tàu đã bắt đầu nhả khói. Mấy chiếc thuyền vào ra đưa người càng gấp rút hơn. Nam cứ lấn cấn đứng với Thảo, chàng thấy rõ tâm can đau buốt khi phải ly biệt người thân, dù biết chỉ là tạm. Nước mắt Thảo đã chảy dài, Thảo hối:
- Thôi anh đi đi kẻo trễ.


Cuộc sống bình yên (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)
 

Nói mà lòng quặn đau, Thảo mong giây phút chia tay dài thêm chốc lát.
- Em đừng khóc, trời ơi, em khóc thì làm sao anh đi được. Rồi sẽ về với nhau mà.
Nam nắm vội tay Thảo đưa lên hôn lần cuối. Đôi bàn tay mềm, những ngón tay nhỏ nhắn trắng nỏn, lúc nào cũng mang một nét buồn bâng quơ. Nam tiếc là mình không có tài để vẽ đôi bàn tay Thảo mang theo.
Thảo rút tay lại :
- Thôi anh xuống đò đi. Hai em đi mạnh giỏi.
- Chị Thảo ở lại mạnh giỏi.
- Em về, rán nghe. Thưa với Mẹ và Má giùm anh.
Nói xong lời giã biệt Nam đi ngay. Nam không can đảm nhìn lại. Nhìn lại mà thấy nước mắt Thảo chảy dài thì khó lòng bước chân đi. Còi tàu hú lên mấy hồi dài như thúc dục những lưu luyến cuối cùng. Tiếng còi tàu xé rách tất cả những bịn rịn chia tay. Máy tàu rú lên, chân vịt quay tít, tàu từ từ ra cửa sông Nhật Lệ.

Anh em Nam lên sau cùng nên ở trên boong. Những người đi trước và có con dại được xuống hầm tàu. Nam sắp xếp đồ đạc dặn dò hai em xong, chàng tựa lan can nhìn vào bến.

Đầu dãy Trường Sơn, ráng chiều còn lưu luyến đọng lại. Hoàng hôn lan ra rất nhanh, từ cửa biển vào thành phố, từ thành phố lên đỉnh núi cuối trời. Trên bến, hình ảnh Thảo mờ dần, nhòa vào với bóng đêm. Nam lặng người trong vùng âm vang xao xuyến, chập chờn dung nhan người yêu... Chàng không ngờ lại có ngày sống trong cảnh ly biệt như vầy. "Ôi còi tàu như xé đôi lòng." Nam không hiểu sao, chưa bao nhiêu tuổi mà chàng cứ phải chịu đựng lắm nỗi buồn chia ly.

Nam cảm thấy tâm can mình như mang một khối nặng. Nam thở ra một hơi dài. Gió thổi khá lạnh. Biển tối mênh mông. Bầu trời đầy sao. Trong đêm tối, giữa đại dương, con người mới thấy hết sự yếu đuối và nỗi cô quạnh của mình. Nam đến nằm xuống cạnh hai em. Nam thả tâm hồn mình tự do, muốn nghĩ gì, muốn dừng ở đâu tùy ý. Nam thấy mình ngây thơ ngớ ngẩn. "Đang không, nhảy xuống sông tự tử rồi lóp ngóp bò lên."

                                            Vụ mùa cuối (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)

Lúc trở về với thực tế, Nam phác họa chương trình cho những ngày sắp tới. Trước mắt tạm thời về trú nhà bác Điền. Bác tuy nghèo nhưng rất thương người. Bác xem Nam như con. Bác sẽ không nề hà gì giúp đỡ anh em Nam. Với số tiền Mẹ cho, có thể sống vài tháng rồi tìm cách xoay sở. Nam sẽ có cách vào học lớp Sư Phạm năm nay dù chưa có bằng trung học. Sau một năm có việc làm, đủ sức bao bọc hai em.

Sáng hôm sau tàu cập bến. Nhân viên hướng dẫn mọi người vào trại tiếp cư Sơn Trà. Nam đã tính trước, ba anh em mang hành lý lảng ra ngoài, theo xe đò về thành phố Đà Nẵng rồi ra ga, đi chuyến tàu một giờ về Huế. Không ai biết anh em Nam là dân di cư. Hai em Nam có vẻ ngơ ngác trước những hình ảnh của đời sống thị thành xa lạ. Nam thấy thư thái như vừa thoát ra khỏi một miền đất hiểm nghèo, trở về với chốn cũ quen thân.

Lấy vé, lên tàu vừa tìm được chỗ ngồi thì tàu hú còi chuyển bánh. Nam tựa cửa tàu nhìn ra xa, đồng lúa xoay tròn, Nam tự hỏi, “Sao giống chiều hôm qua nơi bờ sông Nhật Lệ vậy, hình bóng Thảo nhỏ dần nhỏ dần rồi chìm vào đêm tối.” Nam thở dài và không dấu được nỗi niềm thương nhớ ngậm ngùi.
(còn tiếp)

Tin sách: Xin trả lời chung, sách “Vào Đời” hiện vẫn chưa về, sách QHQOK hiện còn 14 tập (discount 50%). Xin liên lạc với tác giả: (657)296- 8727 - email: Trannhungcong46@gmail.com, P.O. Box 163 Garden Grove, CA. 92842, hoặc tại địa chỉ: 1209 SW. Hopi St. Blue Springs, MO. 64015.

 

Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Các tin khác

Sponsored links

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Advertising
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo