Monday, 01/03/2021 - 07:56:17

Cha con gặp lại sau nửa thế kỷ


Bà Tâm và thân phụ Chung ngày gặp lại. (Vietnamnet)


Sau sáu thập niên bị cho đi làm con nuôi, bà Tâm mới được gặp lại cha và các chị ruột. Giờ đây thì ông cụ Nguyễn Văn Chung đã lớn tuổi, tai bị điếc nên hai cha con phải nói chuyện bằng cách viết ra giấy.

Tin của báo Vietnamnet cho biết ông Nguyễn Văn Chung, 87 tuổi, quê Tứ Kỳ, Hải Dương. Trước năm 1954, ông vào Bình Dương sống rồi kết hôn với người vợ cùng quê, sinh lần lượt ba người con gái, đặt tên là Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Thị Ngọc, và Nguyễn Thị Tâm.

Năm 1960, trong một lần vợ chồng cãi nhau, ông Chung nóng giận đã đánh vợ. Quá giận, bà Nhẽ - vợ ông, đã bỏ đi, để lại ba con nhỏ. Bé út gái Nguyễn Thị Tâm khi đó mới hơn 9 tháng tuổi.

Cũng năm đó, ông Chung đi lính đánh giặc cộng sản, đành phải gửi ba con cho người hàng xóm nuôi giúp. Vì bé Tâm còn nhỏ, hay ốm yếu nên người hàng xóm quyết định cho đi làm con nuôi ở nhà gần đó.

Vợ chồng ông Lộc Văn Sáng cưới nhau mấy năm nhưng chưa có con đã nhận bé Tâm làm con nuôi. Ở với cha mẹ nuôi, Tâm được đặt tên khác là Lộc Thị Lệ.

Chị Bình cho biết, trước đây, nhà cha mẹ chị và nhà ông Sáng chỉ cách nhau một con đường ở phường Phú Lợi, thành phố Thủ Dầu Một. Khi đi học ở trường tiểu học gần nhà, chị có nhìn thấy em gái mình - Nguyễn Thị Tâm đi học cùng. "Nhìn thấy bảng tên trên áo em Tâm, tôi nhận ra đó là em gái mình," chị Bình nói.

Năm 1975, gia đình ông Sáng chuyển đến huyện Xuân Lộc, Đồng Nai sống. Vợ ông Chung cũng về đoàn tụ cùng chồng. Sau vợ chồng bị đưa đến vùng kinh tế mới ở xã Bình Hòa, huyện Krông Ana, tỉnh Đắk Lắk. Bà Tâm thật sự thất lạc cha mẹ ruột từ đó.

Đến nơi ở mới, vợ chồng ông Chung sinh thêm bốn người con nữa. Tuy nhiên, nỗi nhớ thương đứa con gái bị cho đi làm con nuôi khi chỉ mới mấy tháng tuổi của ông Chung không bao giờ nguôi.
Trong mấy chục năm, ông Chung muốn đi tìm con, nhưng không biết địa chỉ, thông tin liên lạc của gia đình ông Sáng. Một phần, nơi ông ở là vùng kinh tế mới, vùng xa hẻo lánh nên thông tin liên lạc, phương tiện đi lại khó khăn.

Năm 2009, ông Chung, khi đó đã 75 tuổi , có xem chương trình Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly. Ông thấy nhiều người thân tìm được nhau chỉ qua những manh mối nhỏ nên nói con gái lớn viết thư gửi cho chương trình nhờ tìm con gái út.

Ban tổ chức chương trình nhận được thư con gái ông Chung gửi từ tháng 10, 2009. Trong thư, con gái ông Chung cung cấp được nơi ở cũ của gia đình mình và gia đình ông Lộc Văn Sáng, cũng như đơn vị mà ông Sáng từng đóng quân.

Tuy nhiên, do các địa chỉ người gửi thư cung cấp thay đổi, người cần tìm cũng đến nơi ở mới nên phải mất hơn 10 năm sau việc tìm con gái cho ông Chung mới hoàn thành.
Sau năm 1975, vợ chồng ông Lộc Văn Sáng chuyển đến huyện Xuân Lộc, Đồng Nai sống, mang theo cô con nuôi. Chị Tâm cũng lấy chồng, sinh lần lượt bốn người con ở mảnh đất này.

Ban đầu, người của chương trình liên lạc được với em gái của bà Tâm (con ruột của ông Sáng) nhưng người này không đồng ý cung cấp thông tin. Đội tìm kiếm của chương trình phải xuống tận nơi ở, thuyết phục, em gái bà Tâm mới đồng ý.

Gặp người của chương trình, bà Tâm cho biết, từng nghe nhiều người bị lừa vì tin người lạ gọi điện thoại đến nên các thành viên trong gia đình khuyên nhau phải cảnh giác. Sau khi hai bên nói chuyện thân mật, bà Tâm mới sẵn sàng chia sẻ câu chuyện của mình.

Bà kể, ở với cha mẹ nuôi, bà được thương như con ruột nên không nghĩ mình là con nuôi. “Sau khi nhận nuôi tôi, cha mẹ sinh lần lượt được bảy người con nữa. Vậy là tổng cộng, cha mẹ có đến tám người con (4 trai và 4 gái). Tuy nhiên, không vì thế mà cha mẹ hết thương tôi,” bà Tâm xúc động nói.

Năm 10 tuổi, trong một lần ra chợ gần nhà, bà Tâm được một phụ nữ mua phở cho ăn. Bà ăn xong, người này nói, “Cháu là con nuôi của vợ chồng ông Sáng. Cha đẻ cháu là ông Chung - người ân nhân của cô. Trước đây, cha đẻ cháu có nhờ cô trông cháu giúp khi mẹ cháu bỏ đi.”

Còn nhỏ nên bà Tâm không phân biệt được thế nào là con ruột và con nuôi, nhưng bà vẫn hỏi chuyện cha mẹ thì được kể sự thật.

Bà kể với Vietnamnet, “Sau đó, cha Sáng có đưa tôi đi gặp cha mẹ đẻ. Lúc đó, tôi có gặp cha Chung, chị Bình và chị Ngọc. Gặp tôi, cha Chung ôm rồi nói, Con gọi ba đi con nhưng tôi không gọi được. Khi tôi về lại nhà cha Sáng, cha Chung có cho tôi lương khô và một cái áo mới. Lần khác, cha Chung có đến trường gặp rồi cho tôi 500 đồng.”

Chồng bà Tâm đã mất vì bệnh hai năm trước. Nhiều lần nghe vợ tâm sự chuyện gia đình, anh định chạy xe máy chở vợ về Phú Lợi hỏi thông tin về cha mẹ ruột và các chị để đi tìm, nhưng không thực hiện được vì nhiều lý do.

"Mấy chục năm qua, tôi cứ nhớ hình ảnh cha Chung muốn tôi gọi cha nhưng tôi không gọi được. Tôi cứ nghĩ, chắc cha buồn và đau khổ lắm," bà Tâm nói.

Sau khi đối chiếu thông tin có nhiều trùng hợp, chương trình đã tổ chức một cuộc gặp cho cha con ông Chung. Ngày gặp lại, ông Chung đã 87 tuổi, tai bị điếc nên không thể nghe con gái nói. Vậy là, bà Tâm muốn nói gì thì người con gái lớn ông Chung phải viết ra giấy cho cha đọc.

Câu đầu tiên bà nói với cha trong buổi gặp đầu tiên sau 46 năm mất liên lạc, "Cha ơi! con nhớ cha và các chị em nhiều".

Nước mắt rưng rưng, ông Chung ôm con và nói hối hận vì quyết định để con rời xa vòng tay mình mấy chục năm trước. Sau đó, cha con họ kể cho nhau chuyện về gia đình và những nỗi nhớ thương trong hơn 46 năm xa lìa nhau.

SPONSORED LINKS - LIÊN KẾT TÀI TRỢ

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Advertising