Sunday, 22/01/2017 - 04:26:13

Bạo hành gia đình

Bài ĐOAN TRANG

Nói đến “bạo hành gia đình,” người ta hay nghĩ đến cảnh chồng đánh vợ. Trên thực tế không hẳn như vậy. Mặc dù phụ nữ có nhiều khả năng là nạn nhân của những vụ bạo hành, nhưng vẫn có không ít những ông chồng bị vợ chửi bới, la hét, đánh đập.
Bạo hành gia đình có thể xảy ra ở tất cả các gia đình có mức thu nhập, giáo dục khác nhau. Theo một báo cáo năm 2006 của trung tâm kiểm soát và phòng ngừa bệnh của Hoa Kỳ (CDC), mỗi năm có khoảng 4.8 triệu phụ nữ bị tấn công thân thể và bị hãm hiếp từ những người thân thiết, trong khi đàn ông bị bạo hành cũng không kém: khoảng 2.9 triệu người. Hầu như phụ nữ thuộc mọi chủng tộc đều dễ bị tổn thương khi bị lạm dụng thân xác cũng như tinh thần, mà chi phí cho các dịch vụ chăm sóc người bị bạo hành khá lớn. CDC ước tính mỗi năm các dịch vụ chăm sóc sức khỏe và tinh thần cho những vụ bạo hành gia đình là $8 tỷ Mỹ kim.

Những hành vi như đá, đấm, tát là bạo hành thể xác. (Getty Images)

Bạo hành gia đình là gì?

Bạo hành gia đình xảy ra khi một người có quan hệ trong gia đình sử dụng bạo lực, có hành vi đe dọa người khác. Bạo hành gia đình là một dạng thức của bạo lực xã hội. Gia đình là tế bào của xã hội, là hình thức thu nhỏ của xã hội nên bạo lực gia đình có thể coi như là hình thức thu nhỏ của bạo lực xã hội với rất nhiều dạng thức khác nhau.

Bạo hành thể xác: Những hành vi như đá, đấm, tát... tác động trực tiếp đến sức khỏe nạn nhân. Kiểu hành vi này hay xảy ra khi hai bên chênh lệch về sức mạnh thể chất như giữa chồng và vợ, cha mẹ và con cái hoặc con cái và cha mẹ già.

Bạo hành tình dục: Ép quan hệ tình dục khi bạn đời không muốn. Hành vi loạn luân giữa cha và con gái, hoặc mẹ và con trai, giữa anh chị em... cũng được xếp vào loại này.
Bạo hành tinh thần: Chửi bới, mắng nhiếc, im lặng không nói chuyện trong thời gian dài.
Bạo hành xã hội: Ngăn không cho tiếp xúc với gia đình, bạn bè, bao vây kinh tế nhằm hạn chế các hoạt động mang tính cộng đồng.

Bạo hành thể xác

Bạo hành gia đình về mặt thể xác là hành động bạo hành sử dụng vũ lực, bao gồm đánh đập, gây thương tích, thiêu sống... gây ra thương tích cho đối tượng và có thể dẫn đến tử vong. Bạo hành thể xác ở dạng nhẹ hơn có thể là làm cho nạn nhân mất ngủ hoặc thiếu các nhu cầu sinh hoạt tối thiểu khác.
Nạn nhân chủ yếu của bạo hành thể xác là phụ nữ, và số ít là đàn ông. Tại Anh, 37% số phụ nữ bị chết là do bị bạn tình giết hại, còn đối với nam giới, con số này là 6%.
Ở các quốc gia khác như: Canada, Úc, Nam Phi, Do Thái và Mỹ, con số này từ 40% đến 70%. Theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), tính trung bình trên toàn thế giới, tỉ lệ phụ nữ bị bạo hành là 38%.

Bạo hành tình dục

Bạo lực tình dục được phân chia thành nhiều nhóm nhỏ. Nếu người chồng chỉ đơn thuần cưỡng ép, đòi người vợ quan hệ tình dục thì được xếp tạm vô nhóm “người bình thường”, chủ yếu do nhu cầu sinh lý. Tuy vậy, cũng có những người bạo hành tình dục do mắc một số bệnh như: rối loạn nhân cách, lo âu, trầm cảm, hoang tưởng, rối loạn khí sắc, tâm thần phân liệt. Trong trường hợp này, người chồng thường hoang tưởng, ghen tuông, nghi ngờ lòng chung thủy của người vợ nên bắt vợ phải quan hệ thường xuyên để thể hiện bản lĩnh. Nhóm cuối cùng là những người thật sự mắc bệnh bạo dâm. Để cảm thấy thỏa mãn, trong lúc quan hệ họ thường đánh đập, làm tổn thương, chửi mắng, la bới, nhục mạ vợ mới... cảm thấy vui.

Bạo hành tinh thần

Bạo lực tinh thần còn được gọi là bạo lực tình cảm hoặc tâm lý. Đây là loại bạo lực khá phổ biến nhưng nó khó nhận dạng được so với bạo lực thể chất. Nạn nhân phải chịu các kiểu hành hạ như chửi mắng, hạ nhục với những lời lẽ thô thiển, nặng nề xâm phạm đến nhân phẩm và danh dự. Không những thế, bạo lực tinh thần nhiều khi còn tồn tại dưới nhiều dạng như đe dọa tinh thần, khủng bố tâm lý... gây nên sự phẫn uất, khủng hoảng ý thức và tâm sinh lý phụ nữ.

Điều lưu ý là các hình thức bạo lực tinh thần dưới dạng “chiến tranh lạnh”- một kiểu hành hạ bằng tình cảm - nghĩa là người chồng tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt, vô trách nhiệm đối với người vợ, thậm chí đem so sánh với người phụ nữ khác. Nó khó phát hiện và diễn ra lặng lẽ, không có đánh đập, xô xát hay chửi bới sỉ nhục ầm ĩ nên bạo hành tinh thần không gây được sự chú ý của nhiều người.

Làm gì để được giúp đỡ?

Nếu bạn không may bị bạo hành, hãy gọi 911. Cố gắng giữ bình tĩnh và không di chuyển đi đâu cho đến khi có người đến giúp đỡ. Khi gọi, hãy nói rõ bạn đang bị mắc kẹt trong một căn phòng nào, có ai sử dụng vũ khí không, và có ai bị thương không.

Để được giúp đỡ trong trường hợp ít khẩn cấp, hãy gọi “đường dây nóng” chống bạo lực: 1-800-799-SAFE (7233). Nhân viên tư vấn tại các “đường dây nóng” sẽ truy cập vào cơ sở dữ liệu trên toàn quốc và giới thiệu nạn nhân đến nơi trú ẩn an toàn, cũng như giới thiệu của các chương trình trợ giúp 24 giờ một ngày, bảy ngày một tuần.

Mỗi tháng, “đường dây nóng; trả lời khoảng 19,500 cuộc gọi từ người bị bạo lực gia đình cũng như bạn bè của họ và gia đình. Bạn có thể gọi “đường dây nóng” từ 50 tiểu bang, Puerto Rico và quần đảo Virgin thuộc Hoa Kỳ, và người phiên dịch cũng luôn có sẵn để phiên dịch 140 ngôn ngữ khác nhau.

Ai bảo vệ hợp pháp cho bạn?

Khi bạn gọi cảnh sát để báo một vụ bạo hành gia đình, họ được yêu cầu ở lại cho đến khi bạn (và con cái của bạn) không còn gặp nguy hiểm. Cảnh sát có thể bắt giữ người lạm dụng mà không có trát nếu viên chức có lý do để tin rằng đã xảy ra một cuộc bạo hành. Cảnh sát sẽ tư vấn cho bạn chuyển đến nơi an toàn và các dịch vụ khác, và họ cũng có thể đưa bạn đến đó nếu được sự đồng ý. Họ cũng sẽ gửi báo cáo về những gì xảy ra với bạn. Nếu bạn muốn tòa án bảo vệ thì nộp phí. Điều này tốt cho bạn.
Hầu hết các quan tòa đều ra lệnh cho người lạm dụng tránh xa bạn và con của bạn, rời khỏi nhà của bạn. Tòa án cũng có thể cho phép bạn tiếp tục trông giữ con cái, giao xe và các đồ dùng khác cho bạn.
Trong trường hợp này, bạn cũng có thể cần một luật sư để làm các thủ tục tố tụng hình sự. Các “đường dây nóng” chống bạo lực gia đình có thể cung cấp, giới thiệu cho bạn danh sách các luật sư có kinh nghiệm giải quyết những vụ bạo hành gia đình.

Nên kiểm tra nơi bạn đang sinh sống, hoặc tìm kiếm chương trình tuyên truyền chống bạo lực gia đình, vì có thể bạn đủ điều kiện cho các dịch vụ pháp lý chi phí thấp hoặc miễn phí.
(Theo Healthday, Wikipedia)

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp