Sunday, 10/12/2017 - 02:58:17

Bà cụ chỉ mong một lần nghe con gái điên gọi "Má ơi"


Bà cụ 92 tuổi, và con gái 65 tuổi có mái tóc do bà tự cắt chỗ dài chỗ ngắn. (Kenh14.vn)


SÀI GÒN - Nuôi con bị bệnh tâm thần là một nỗi khổ triền miên của người mẹ hoặc người cha. Dưới đây là một trong nhiều trường hợp đau lòng, được đài Kenh14 và báo Trí Thức Trẻ loan tin mới đây, về một bà cụ đã nuôi con gái bị bệnh tâm thần trong hơn 40 năm mà từ hồi con trưởng thành thì bà chưa một lần nghe con gọi bà với hai chữ “Má ơi.”

Bà cụ tên là Trần Thị Biết, sống rất nghèo túng, chuyên lượm ve chai, nhưng đối với con gái bị bệnh điên thì bà không là mẹ, mà là “bà bán bánh sùng.”

Mỗi lần nghe con Cẩm Vân, 65 tuổi, gọi “bà bánh sùng ơi!”, bà cụ Biết, 92 tuổi, lại thở dài, mắt nhìn con, buồn thương lẫn lộn. Đã gần trăm tuổi, cụ chưa được lần nào nghe con gọi là “má” như mọi người mẹ khác.
"Bà bánh sùng đó. À không, bà ba ve chai, bả hết bán bánh sùng lâu rồi."

Nghe con gái nói về mình như vậy, cụ Biết đưa nhìn con, nói giọng buồn, "Đừng kêu bà bánh sùng nữa nghen, phải gọi là má Cẩm Vân." Nói rồi bà cụ khóc.

Người con đã hơn 60 tuổi, nghe bà cụ nói xong, chẳng nói chẳng rằng, chỉ hất chân đẩy chiếc võng đung đưa, sợi dây thừng tì vào cột gỗ chống nhà kêu lên cót két.

Mẹ con sống trong một căn chòi ọp ẹp ở trung tâm quận 1, nơi đang có những công trình xây cất những tòa nhà chọc trời, thường xuyên có tiếng búa đập vào nền tường chan chát giữa trưa.

"Bà bánh sùng" cùng đứa con gái đã sống trong hẻm 42 đường Hồ Hảo Hớn, phường Cô Giang, quận 1 đó gần như là cả cuộc đời. Nửa đêm, đang thiu thiu ngủ, chuột chạy ngang chân ngửi chân tưởng là đồ ăn, chúng cắn bậy làm chảy máu chân, hai mẹ con chỉ biết thụt chân vào mền ngủ tiếp.

Bà Trần Thị Biết đã lưng còng mà vẫn phải đi mót ve chai nửa đêm, gần nơi dân Việt và người ngoại quốc ăn chơi. "Giờ đó Tây nhậu xong mới nhiều lon nhôm, bán kiếm tiền cơm gạo nuôi Cẩm Vân," bà cho biết.
Ngày xưa, một tay rổ rá bán bánh sùng khắp Sài Gòn, bà nuôi sáu người con. Ba trai, ba gái. Tên là Phát, Thiện, Tân, Hai, Tài và Cẩm Vân. Trời xui đất khiến làm sao, năm người con lớn từ độ hai mấy tuổi cứ thế lần lượt qua đời. Trên bàn thờ, bà Biết chỉ còn giữ lại tấm di ảnh hiếm hoi của cậu Út. Cậu có khuôn mặt phúc hậu với nụ cười mỉm lạnh ngắt sau nhang đèn. Mỗi khi có người hỏi, bà cụ kể bằng giọng tỉnh queo, "Chết quá trời quá đất, còn chỗ đâu thờ, nước mắt đâu mà khóc nữa."

Cụ Biết còn lại đứa con gái duy nhất là bà Cẩm Vân, đã quá 60 tuổi. Ngặt nỗi bà Vân cười cười nói nói một mình suốt ngày, người trong xóm nói là bà điên. Họ nói là năm bà Cẩm Vân được trên đôi mươi, bà giận chồng phụ bạc nên sanh bệnh. Bà trèo lên mái nhà ném ngói trúng người ta, bị bác sĩ đến bắt vào trại. Người mẹ đã khóc hết nước mắt, chắp tay van lạy bác sĩ, rồi thề thốt sẽ chăm sóc con cẩn thận. Thế nhưng họ vẫn bắt Cẩm Vân đi suốt mấy năm trời, khiến bà cụ bỏ bán bánh sùng để thường xuyên đi thăm con.
Bà cụ vẫn thương người con điên khi kể với nhà báo, "May lắm, con Vân ở nhà thương lại hết bệnh, người ta cho về mấy lần. Nó cũng đi làm việc rồi. Kiếm ít tiền lại mua quà cho bác sĩ, hay ít cá tôm về nhà bảo bà bánh sùng ăn đi. Mà già rồi, ăn gì được."

Có hôm lẻn đi chơi, Cẩm Vân xuống tận Vũng Tàu. "Bà bánh sùng" vẫn rổ bánh sùng, nhưng không phải đi bán, bà kiếm cớ ra khỏi nhà tìm con. Mà Sài Gòn rộng quá chừng, năm này qua năm nọ, đứa con gái già tuổi vẫn bặt vô âm tín. Một người hàng xóm kể, "Tận hai năm sau, người ta mới gởi thơ về, Cẩm Vân mô tả trong thơ về má nó bán bánh sùng ở hẻm 42 Hồ Hảo Hớn thì dân ở đây biết. Bà lên nhận về nuôi tới giờ."
Từ ấy, Cẩm Vân tỉnh tỉnh, mê mê. Trong kí ức hỗn độn chỉ có bà bán bánh sùng.

Mấy ngày cuối năm, Sài Gòn đổ mưa lớn bất chợt, con hẻm 42 cắt ngang đường Hồ Hảo Hớn trũng nước. Cụ Biết không đi nhặt ve chai, cụ nằm nhà, đi ra đi vào chụm bếp củi nấu mớ cháo trắng. Hằng ngày, có bà hàng xóm tốt bụng, thường ghé qua móc trước nhà hai hộp cơm. Bà chia cho con ăn, tằn lại ít cơm nguội để nấu nồi cháo buổi sáng.

Cụ Biết nói về con, "Nó dở người vậy chớ thương tui lắm. Hồi lúc tỉnh cũng đi mua này nọ về cho ăn. Có hôm nó mua luôn chiếc xe lăn, bảo bà bánh sùng lên nó đẩy đi chơi.”

Trời Sài Gòn khi nắng khi mưa bất chợt, trong căn nhà này, hai mẹ con bà Biết vẫn ngày đêm sống với nhau.

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp