Đừng để rượu uống người là được. Đừng mượn rượu để toan tính bậy bạ, làm càn là được.

Rượu là một nghịch lý của đời người.
Nó trong như nước, nhẹ như mây, nhưng một khi trôi qua cuống họng, lại có thể đốt cháy cả tâm can, làm khuynh đảo cả lý trí.
Bởi vì Rượu không có tội, nhưng người uống Rượu thì có trăm ngàn gương mặt.
Cạn chén rồi, kẻ thành quân tử, người hóa tiểu nhân.
Có những chén Rượu chân tình, uống vào để trải lòng.
Ngồi cùng nhau, chẳng cần cao sang, chỉ cần một dĩa lạc rang, một vài chuyện cũ, là cũng đủ để thấy đời nhẹ tênh.
Rượu lúc đó không phải chất men, mà là chất keo – gắn kết người với người, hàn gắn những vết rạn của tháng năm.
Người biết uống, uống để hiểu nhau – đó là quân tử.
Uống để tâm sáng, lòng rộng, nói chuyện nghĩa tình – đó là bản lĩnh.
Nhưng rồi, cũng là Rượu ấy, khi vào tay kẻ mang trái tim đầy toan tính, lại trở thành công cụ để gieo tai họa.
Một lời nói lúc say có thể g.i.ế.t c.h.ế.t một mối quan hệ.
Một hành động lúc chếnh choáng có thể hủy hoại cả cuộc đời.
Uống để lấn át người khác, để gào thét, để đập bàn, đòi hơn thua… đó không phải là bản lĩnh, mà là tiểu nhân trong lớp áo men cay.
Có những người, lúc tỉnh thì điềm đạm, nhưng Rượu vào là hiện nguyên hình – nhỏ nhen, ích kỷ, hay chì chiết, nói ra toàn điều cay độc.
Lại có người, lúc tỉnh trầm mặc, nhưng chỉ cần một chút men là nói hết nỗi lòng, sống thật với bản ngã, dịu dàng đến lạ – vì họ vốn chẳng muốn sống giả vờ.
Thế nên, Rượu không sai. Cái sai nằm ở tâm người uống.
Người có tâm thiện, uống vào sẽ trầm lắng.
Người có lòng tà, uống vào chỉ thêm rối loạn.
Rượu – vừa là phép thử, vừa là tấm gương.
Nó phơi bày bản chất con người một cách trần trụi.
Có người uống để kết bạn, có người uống để chia lìa.
Có người uống để nhẹ lòng, có kẻ uống để gieo đau.
Hãy uống như một người biết mình đang làm gì.
Đừng để chén Rượu nhỏ làm lạc mất con người lớn.
Vì một kẻ không biết điểm dừng, dù say hay tỉnh, đều đáng sợ như nhau.
Chén Rượu – nếu là quân tử, uống để giữ nghĩa.
Nếu là tiểu nhân, uống để buông lời độc địa.
Cuối cùng, chẳng phải Rượu dở hay ngon,
Mà là lòng người đang ngồi đối diện có tử tế hay không.
“Uống Rượu, cốt không phải để say,
Mà để xem ai còn, ai rời, khi lòng mình trần trụi nhất.”
Phạm Nhật Minh
Một thầy giáo có học vị Tiến sĩ bị cáo buộc hôn nam sinh lớp 9 liên tục suốt 6 phút ngay tại lớp học
MỚI CẬP NHẬT

ĐỌC THÊM
Nước Mỹ đã đóng góp những gì cho văn minh nhân loại?
Từ chiếc bóng đèn, mạng Internet cho đến hệ điều hành trên điện thoại, bài viết cho thấy sức ảnh hưởng khổng lồ của các phát minh từ Mỹ đã ...
Từ Mỹ Nhân Kế Tam Quốc Đến "Bẫy Tình" Hiện Đại: Bản Lĩnh Thủ Lĩnh Là Tuyến Phòng Thủ Cuối Cùng
Dù công cụ tình báo có tiến hóa từ mỹ nhân cổ đại sang điệp viên công nghệ, thì đạo đức và sự tự chủ của người lãnh đạo vẫn ...
Vị tổng thống bước ra từ giới giải trí đã phá tan thành trì CNXH Liên Xô
Không tốn một viên đạn, ông đã đưa Hoa Kỳ chiến thắng Chiến Tranh Lạnh và kéo sập hệ thống XHCN ở Liên Xô và Đông Âu
Trump nổ!!!
KẺ ĐÁNG SỢ NHẤT LÀ KẺ DẤU LƯỠI DAO ĐẰNG SAU SỰ ỒN ÀO
Abraham (Ibrahim) chính là tổ phụ của các dân tộc Đức Tin thờ Chúa
Abraham hay còn gọi Ibrahim theo kinh thánh là xuất thân từ bộ lạc du mục xứ UR nay là Iraq