Đừng quá khắt khe với mẹ… vì mẹ cũng đang già đi
Tuesday, 22/07/2025 - 11:55:38 PM
“Khó khăn đừng than với mẹ! Có thể mẹ sẽ không giúp được, nhưng chắc chắn mẹ sẽ không ngủ được”

Và đôi khi, chỉ một ánh nhìn vô tình cũng có thể làm trái tim mẹ chùng xuống.
Chúng ta thường nghĩ mẹ sẽ luôn ở đó – như một điều hiển nhiên. Luôn dọn dẹp sau bữa ăn, luôn mở cửa khi ta về muộn, luôn nhắn hỏi han mỗi lần trời chuyển mưa. Nhưng theo thời gian, mẹ không còn đủ sức để làm tất cả những điều “luôn luôn” ấy nữa.
Mẹ đang già.
Già theo cách lưng mẹ còng xuống nhẹ hơn mỗi ngày.
Già trong từng bước chân chậm rãi giữa buổi chiều lặng gió.
Già theo những vết đồi mồi bắt đầu xuất hiện trên đôi bàn tay từng nâng ta lớn lên bằng cả một đời hy sinh.
Chúng ta lớn lên với những giấc mơ, còn mẹ thì trưởng thành cùng những đánh đổi. Có những hy vọng mẹ chưa từng nói, có những giấc mơ mẹ đã lặng lẽ gấp lại từ lúc ta cất tiếng khóc đầu đời. Mẹ từng là một thiếu nữ biết mơ mộng, từng muốn đi xa, từng nghĩ đến việc học một điều gì đó chỉ để vui... nhưng rồi, mẹ trở thành người phụ nữ của gia đình, vì yêu thương mà gác lại thanh xuân.
Nhiều người trong chúng ta từng giận mẹ vì mẹ quá bảo bọc, quá khắt khe, quá hay hỏi han. Nhưng ít ai tự hỏi: “Mẹ hỏi nhiều vậy là vì sao?” Có thể là vì mẹ không còn biết cách nào để kết nối với chúng ta nữa, ngoài việc hỏi những điều tưởng chừng vô nghĩa. Có thể là vì mẹ sợ… sẽ không còn đủ thời gian để hỏi thêm một lần sau.
Mẹ cũng là con gái nhỏ của ai đó. Người từng nắm tay mẹ đi chợ ngày xưa có thể giờ đã chẳng còn, hoặc đôi lúc mẹ chỉ còn gặp người ấy trong mơ. Vậy nên, khi mẹ nhìn ta, có lẽ mẹ cũng đang nhìn thấy hình ảnh mình thuở bé – ngây thơ, yếu đuối và cần chở che. Mẹ thương ta không chỉ vì ta là con, mà còn vì mẹ biết mất đi người mình yêu quý là nỗi trống trải chẳng thể lấp đầy.
Rồi cũng sẽ đến ngày ta phải đối diện với những ký ức không thể lặp lại: một cái nắm tay khi qua đường, một tiếng mắng yêu khi ta lười ăn, một bữa cơm có món canh mẹ nấu… mà không ai khác có thể làm giống y như mẹ. Những điều nhỏ bé, đôi khi khiến ta khó chịu, đến một lúc nào đó sẽ trở thành điều ta nhớ nhất.
Đừng đợi đến lúc mẹ không còn nghe thấy lời “xin lỗi” hay “con thương mẹ” mới thốt ra.
Đừng đợi đến khi mẹ đã không còn nhớ nổi tên ta, ta mới bắt đầu nhớ những ngày có mẹ.
Đừng để đến khi mẹ ngủ một giấc rất dài rồi, mới bắt đầu rơi nước mắt vì những ngày chưa từng lắng nghe.
Hãy yêu mẹ bằng một trái tim tỉnh thức.
Hãy nhẹ nhàng hơn khi mẹ vụng về.
Kiên nhẫn hơn khi mẹ nói lặp.
Và quan tâm nhiều hơn khi mẹ bắt đầu “quên bớt” – vì đó không phải là do mẹ cố tình, mà vì thời gian đang dần xóa nhòa những điều mẹ từng nhớ rất rõ.
Mẹ đang già đi – như một bông hoa cuối mùa, mong manh nhưng vẫn toả hương bằng tất cả những gì còn lại.
Nếu hôm nay ta vẫn còn có thể gọi “Mẹ ơi” – thì đó là một điều kỳ diệu.
Đừng chờ đến khi mùa xuân trôi qua rồi mới tiếc những cánh hoa chưa kịp ngắm.
Hãy thương mẹ, bây giờ…
Vì không phải ai cũng còn mẹ để được thương.
Nếu ai còn mẹ là điều tuyệt vời nhất trên đời, nhưng không phải tuyệt vì mẹ gánh đỡ hết phần việc cho ta mà tuyệt vì có hơi ấm, tình yêu của mẹ để ta vững bước trên con đường phía trước. Ai còn mẹ xin cố gắng đừng làm mẹ đau lòng vì mình.
---
Photo by : Nguyễn Phương Thùy
MỚI CẬP NHẬT

ĐỌC THÊM
Vì 1 phút nóng giận mà ông nội khiến những năm tháng đi học của tôi khốn khổ, chia sẻ của cô gái khiến ai đọc cũng thương
Sau này, dù ông nội đã xin lỗi nhưng vết thương tâm lý của cô gái vẫn không thể lành.
Nồi cháo đông lạnh và 5 năm giữ lại hơi ấm của một người mẹ
Có những mảnh ký ức không tan theo thời gian, chúng chỉ chờ một lần đủ can đảm, để được khóc, và được yêu thêm lần nữa.
Chỉ cần làm 1 điều thôi, cả đời không bao giờ bất an lo lắng
Phật dạy, hành thiện tích phúc, nghiệp lành đời đời. Muốn hết bất an, muốn được thanh thản, phương pháp tốt nhất chính là tạo phúc, tự mình gia tăng ...
Làm Sao Để Không Sợ Bùa Ngải, Không Sợ Ma Quỷ Ám Hại?
Câu trả lời nằm ở chính tâm bạn. Bóng tối không mạnh, chỉ là lòng ta yếu; nuôi chính khí đủ đầy, mọi thứ âm khí tự khắc tan biến.
Một vòng tay trong phòng xử án: câu chuyện lay động nước Mỹ về người cựu binh từng tham chiến ở Việt Nam
Người cựu chiến binh 82 tuổi run rẩy đứng trong phòng xử án, chờ đợi bản án tù. Nhưng thẩm phán không gõ búa, mà với tay ôm lấy bị ...