Có điều ông không tin gì hết về chuyện Thiên Chúa xuống thế gian làm người, như các nhà thờ vẫn rao giảng mỗi dịp Giáng Sinh.

(The Parable of the Birds) Louis Cassels
Người đàn ông tôi sắp giới thiệu với quý bạn không phải là kẻ bủn xỉn. Ông ấy tử tế, lịch sự, nói chung là người tốt. Ông rộng lượng với gia đình, đúng đắn trong tiếp nhân xử thế.
Có điều ông không tin gì hết về chuyện Thiên Chúa xuống thế gian làm người, như các nhà thờ vẫn rao giảng mỗi dịp Giáng Sinh. Chuyện ấy theo ông chả có nghĩa lý chi và bởi lẽ ông ta quá trung thực nên không thể giả vờ tin tưởng được.
Ông bảo vợ:
– Anh thật sự xin lỗi em, nhưng anh sẽ không cùng em đi lễ nhà thờ đêm Giáng Sinh.
Ông bảo không muốn làm kẻ giả đạo đức nên chỉ muốn ở nhà mà thôi. Nhưng ông sẽ thức khuya đợi vợ con tan lễ trở về. Thế là ông ở nhà còn vợ con cứ đi dự thánh lễ nửa đêm.
Vợ con ông lái xe đi chẳng mấy chốc thì tuyết bắt đầu rơi. Ông ra đứng ở cửa sổ dõi mắt nhìn cơn mưa tuyết bất ngờ đang mỗi lúc một trở nên dữ dằn hơn. Rồi ông trở lại chiếc ghế kê bên cạnh lò sưởi để đọc báo. Mấy phút sau ông giật mình vì có gì đó rớt nghe cái phịch. Lại thêm tiếng nữa, và tiếng nữa.
Thoạt đầu ông ngỡ ắt hẳn ai đó vò tuyết thành cục ném vào cửa sổ phòng khách nhà mình. Nhưng khi bước ra cửa trước xem xét, ông thấy một đàn chim khốn khổ túm tụm vào nhau giữa trời tuyết lạnh. Chúng gặp bão tuyết, trong lúc tuyệt vọng tìm chỗ trú ẩn, đã cố sức bay qua ô cửa kính to tướng lắp ở phòng khách nhà ông.
Ông không thể để cho các sinh vật đáng thương này nằm ngoài trời chết cóng. Ông nhớ đến cái chuồng đám trẻ nhà ông dùng nhốt chú ngựa con. Chuồng ngựa là chỗ trú ẩn ấm áp nếu ông có thể lùa hết đàn chim vào trong đó.
Ông nhanh nhẹn khoác áo choàng, mang ủng lội tuyết, rồi giẫm lên lớp tuyết dày đi ra chuồng ngựa. Ông mở toang cửa, thắp đèn lên, nhưng lũ chim không chịu vào. Ông nghĩ thức ăn sẽ dụ chúng được. Thế là ông vội vàng trở vào nhà, tìm vụn bánh mì và rắc lên mặt tuyết trắng. Ông rải thành con đường từ chỗ đàn chim suốt tới cửa chuồng ngựa đang mở toang và sáng trưng đèn. Nhưng nản quá, lũ chim chẳng ngó ngàng tới chỗ vụn bánh mì, cứ tiếp tục vỗ cánh tuyệt vọng trong tuyết.
Ông cố chộp lấy chúng. Ông cố lùa chúng vào chuồng ngựa bằng cách đi vòng chung quanh đàn, xua tay lia lịa, mồm thì xuỵt xuỵt liên tục. Lũ chim chỉ tản mác ra chứ chẳng chịu ùa vào cái chuồng sáng đèn, ấm áp.
Ông biết lũ chim sợ ông. Ông suy luận, với chúng thì ta là kẻ lạ và đáng sợ. Ước gì ta có thể nghĩ ra cách chi đó để giúp chúng hiểu rằng chúng có thể tin cậy ta, rằng ta không cố ý làm hại chúng mà chỉ đang cố gắng cứu giúp chúng. Nhưng cách chi đây?
Ông nhủ thầm: “Ước gì ta biến thành chim, nhập bọn với chúng và nói ngôn ngữ loài chim. Thế thì ta có thể bảo chúng chớ có sợ. Khi ấy ta có thể dẫn dắt cả đàn đi vào chuồng ngựa an toàn, ấm áp. Ước gì ta là một con chim cùng đàn để chúng thấy ta, nghe ta, và hiểu được ta”.
Ông vừa nghĩ tới đó thì chuông nhà thờ đổ rền. Tiếng chuông vang vọng thấu tai ông át luôn tiếng gió rít. Ông đứng đó lắng nghe những hồi chuông ngân vang khúc hoan ca mừng lễ Giáng Sinh. Và ông khuỵu xuống, quỳ luôn trên nền tuyết lạnh.
Ông chắp tay, thì thầm : “Nay con hiểu rồi. Con đã hiểu vì sao Thiên Chúa phải xuống thế làm người”.
Huệ Khải
MỚI CẬP NHẬT

ĐỌC THÊM
Một mảnh hạnh phúc tả tơi
Trong cuộc đời này, có bao nhiêu người như Hoài? Và có bao nhiêu nỗi đau… đã lặng lẽ trôi qua như một chuyến xe tải ngày xưa
Vì 1 phút nóng giận mà ông nội khiến những năm tháng đi học của tôi khốn khổ, chia sẻ của cô gái khiến ai đọc cũng thương
Sau này, dù ông nội đã xin lỗi nhưng vết thương tâm lý của cô gái vẫn không thể lành.
Nồi cháo đông lạnh và 5 năm giữ lại hơi ấm của một người mẹ
Có những mảnh ký ức không tan theo thời gian, chúng chỉ chờ một lần đủ can đảm, để được khóc, và được yêu thêm lần nữa.
Chỉ cần làm 1 điều thôi, cả đời không bao giờ bất an lo lắng
Phật dạy, hành thiện tích phúc, nghiệp lành đời đời. Muốn hết bất an, muốn được thanh thản, phương pháp tốt nhất chính là tạo phúc, tự mình gia tăng ...
Làm Sao Để Không Sợ Bùa Ngải, Không Sợ Ma Quỷ Ám Hại?
Câu trả lời nằm ở chính tâm bạn. Bóng tối không mạnh, chỉ là lòng ta yếu; nuôi chính khí đủ đầy, mọi thứ âm khí tự khắc tan biến.